Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

365 Ngày Chìm Trong Tình Yêu Với Người Cá
C1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:39:35 | Lượt xem: 3

Để cứu công ty của bạn trai, tôi đã kết hôn với một người cá.

Người cá có bản tính lạnh lùng, nhiều dục vọng, cũng tự ti vì cái đuôi cá của mình.

Tôi vô số lần mượn chuyện này nhục nhã anh: “Cái đuôi cá nhớp nháp của anh, chỉ nhìn thôi đã khiến tôi cảm thấy ghê tởm, giống như bản thân anh vậy.”

Sau đó, tôi bị bạn trai gi*t ch.

Vì cứu tôi, người cá đã nhổ sạch tất cả vảy cá của mình, tình nguyện hóa thành bọt biển, ch không toàn thây.

Mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại đêm kết hôn với người cá.

Anh che giấu sự tự ti và vỡ vụn trong đáy mắt: “Em lại muốn nói gì?”

“…Em muốn nói.”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh: “Em có thể hôn lên cái đuôi cá xinh đẹp này của anh được không?”

1.

Nếu nhớ không lầm, trước khi mất đi ý thức, người cuối cùng tôi nhìn thấy là Kỷ Hoài Tinh.

Anh ấy ngã xuống vũng máu, nở một nụ cười buồn bã và bi thảm.

“Tiểu Ngư, đừng sợ, anh cứu em.”

“Tiểu Ngư, nếu không cứu được em, anh sẽ ch theo em.”

“Tiểu Ngư, thật ra, đuôi cá của anh không kinh tởm đâu…”

Kỷ Hoài Tinh là vì cứu tôi.

Anh sợ đau nhất, lại chịu đựng đau đớn thấu tim tự tay nhổ vảy xuống.

Anh thích ánh mặt trời nhất, nhưng lại hóa thành bọt biển dưới ánh mặt trời.

Anh ghét tôi nhất, nhưng lại nguyện ý lấy mạng đổi mạng, để cho tôi được sống.

…..

Sau lưng bị mồ hôi lạnh thấm ướt, tôi từ trong mộng giật mình tỉnh dậy, ngồi dậy thở hổn hển.

Ngoài cửa sổ, mặt trời rực rỡ lên cao, chim hót, hoa thơm.

Tôi ngồi trên giường, không phân biệt được giữa thực và mơ, thật lâu không lấy lại được tinh thần.

Tôi thất thần cho đến khi có tiếng gõ cửa vang lên bên tai.

Đây không phải nơi nào khác, đây là nơi tôi đã sống suốt một năm qua, là nhà của tôi và Kỷ Hoài Tinh.

Tôi lảo đảo rời khỏi giường, vội vã đi tới bàn nhìn rõ thời gian trên lịch.

—năm 2021.

Đây là năm tôi vừa kết hôn với Kỷ Hoài Tinh.

Bên cạnh cuốn lịch còn đặt ảnh cưới của tôi và anh ấy.

Tôi run rẩy cầm ảnh lên, những ký ức không tốt đẹp kia trong nháy mắt ùa về.

“Kỷ Hoài Tinh, anh không cảm thấy mình ghê tởm sao? Anh là người cá mà còn muốn sống như một con người?”

Kỷ Hoài Tinh cúi đầu, làm như không nghe thấy những lời nói ác độc của tôi, im lặng đem ảnh chụp bị xé nát dán lại hết lần này đến lần khác.

Sau khi tiếng gõ cửa vang lên năm phút đồng hồ, người gõ cửa cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, đẩy cửa ra.

Tôi tưởng là Kỷ Hoài Tinh nên vội lau nước mắt, quay đầu nhìn sang, nhưng người vào là v.ú Trần.

Vú Trần cau mày nhìn tôi, giọng điệu không mấy vui vẻ nói: “Cô lại muốn nháo cái gì? Cậu chủ không phải đều đáp ứng cô rồi đấy sao? Còn muốn làm loạn cái gì nữa?”

Tôi nhất thời không kịp phản ứng: “Cái, cái gì?”

Vú Trần ném lãng hoa và bộ váy trắng trên tay xuống ghế sô pha, tức giận liếc tôi một cái: “Không phải cô ầm ĩ muốn tham gia lễ khai trương của bạn trai cũ sao? Cậu chủ không cho cô đi, cô vừa uống thuốc vừa c.ắ.t c.ổ tay, bây giờ còn giả ngu cái gì?”

Tôi rũ mắt, cuối cùng biết mình đã trọng sinh trở lại ngày hôm đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8