Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

365 Ngày Chìm Trong Tình Yêu Với Người Cá
C10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:39:25 | Lượt xem: 2

9.

Tôi quay lại.

Không cẩn thận thấy Lâm Mạc nháy mắt ra hiệu với Kỷ Hoài Tinh, vẻ mặt có vẻ khiêu khích.

Trong lòng tôi bỗng nhiên sinh ra một ít ý nghĩ không tốt.

“Kỷ Hoài Tinh, có phải trước kia ở dưới biển anh luôn bị bắt nạt không?”

Kỷ Hoài Tinh nhìn tôi, không nói gì.

Mà Lâm Mạc ở một bên giống như là nghe được chuyện cười, cười đến ngửa tới ngửa lui.

“Bắt nạt anh ấy? Cô nói nhảm cái gì thế? Ai dám động đến một sợi tóc của anh ấy, người đó sẽ bị ném cho cá sấu ăn…”

Tôi không tin Lâm Mạc nói nhảm, chỉ tin Kỷ Hoài Tinh: “Anh là một người cá nhỏ xinh đẹp như vậy, những con cá tôm thối dưới biển chắc chắn đã bắt nạt anh không ít đúng không?”

“Không phải đâu, thật ra…”

Kỷ Hoài Tinh giương mắt, đối diện với ánh mắt tràn đầy đau lòng của tôi, mím môi, sau đó giống như hạ quyết tâm, nói chắc như đinh đóng cột: “Kỳ thật em nói không sai, bọn họ đều khi dễ anh.”

Nhìn xem, quả nhiên bị tôi đoán đúng rồi!

Anh rũ mi, đầu ngón tay móc vào tóc tôi, giọng nói trầm thấp ủy khuất: “Trước kia anh rất yếu đuối, lúc ở dưới biển không có ai yêu thương, cũng không có ai đối xử tốt với anh, bọn họ đều bắt nạt anh.”

Nhìn Kỷ Hoài Tinh ủy khuất cúi đầu, giống như một chú chó con vô tội nhận hết khi dễ, trong lòng tôi mềm nhũn đến rối tinh rối mù, vội vàng đứng dậy ôm hắn vào trong ngực.

“Đừng sợ đừng sợ, trước đây chịu thiệt thòi, sau này sẽ không có nữa, em bảo vệ anh, được không?”

Giọng nói Kỷ Hoài Tinh rầu rĩ.

“Vậy, em sẽ rời khỏi anh sao?”

“Đương nhiên là không rồi!”

“Sẽ không cần anh sao?”

“Cần, cần.”

“Sẽ chê anh phiền sao?”

“Không đâu.”

“Sẽ chê anh dính người sao?”

“Không đâu, em thích như vậy.”

Nghe vậy, Kỷ Hoài Tinh cọ cọ trong lòng tôi, cái đầu tóc xù cọ đến cằm tôi ngứa ngáy.

“Tiểu Ngư, em thật tốt với anh. Trên đời này chỉ có em đối xử tốt với anh. Anh chẳng có gì ngoài em, anh đáng thương lắm phải không?”

Tôi cúi đầu, thấy từng sợi tóc của Kỷ Hoài Tinh đều như đang kể ra những ủy khuất của mình.

Tôi đau lòng muốn ch, vội vàng ôm chặt lấy anh: “Đúng vậy, anh thật đáng thương…”

“Anh đáng thương như vậy, có thể đối với anh tốt hơn một chút không?”

“Đương nhiên có thể.”

“Vậy ngủ với anh.” Sắc mặt Kỷ Hoài Tinh thay đổi nhanh như gió.

Tôi: “……”

10.

Sống hai đời, đây là lần đầu tiên tôi cùng Kỷ Hoài Tinh ngủ chung giường.

Tiểu nhân ngư xinh đẹp sáng ngời nằm ở bên cạnh tôi, tôi có chút hơi mất tập trung.

Ngẩng đầu nhìn trần nhà, nghe hơi thở của người bên cạnh càng lúc càng vững vàng: 

“Kỷ Hoài Tinh, anh ngủ chưa?”

Giọng anh khàn khàn, rất nhanh đáp lại tôi: 

“Vẫn chưa…”

Tôi nhớ tới tin tức lúc trước xem ở trên mạng, trở mình đối mặt với anh, nhỏ giọng hỏi: “Kỷ Hoài Tinh, em xem trên mạng nói nhân ngư có hai cái kia…Anh biết em nói cái gì không? Thật vậy sao? Em có thể xem không?”

Nghe vậy, thân thể Kỷ Hoài Tinh cứng đờ, hô hấp cũng bắt đầu trở nên dồn dập, sau khi hít một hơi thật sâu, anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Câm miệng, ngủ đi.”

“Ồ.”

Hơi thở của anh không thích hợp lắm, tôi không dám chọc, ngoan ngoãn xoay người nhắm mắt lại.

Hai mươi phút sau.

Hô hấp của Kỷ Hoài Tinh dần dần ổn định lại.

Tôi thò đầu ra khỏi chăn, chớp chớp mắt: 

“Cho nên, có phải là thật không?”

Kỷ Hoài Tinh hít mạnh một hơi.

“Tang, Ngư.”

Không đúng, rất không đúng.

Tôi nhắm mắt lại, vội vàng chui vào trong chăn, nhưng đã không còn kịp rồi.

Kỷ Hoài Tinh nhẹ nhàng nắm lấy bả vai tôi, đôi mắt đỏ hoe khác thường: “Tiểu Ngư, xin lỗi, anh muốn…”

“Hả? Cái….”

Tôi còn chưa nói xong, đã bị anh kéo xuống dưới thân, giọng nói của anh mang theo dụ dỗ.

“Ngoan, không phải em muốn biết có phải có hai cái hay không à? Anh cho em xem được không…?”

“Hả? Ơ, Kỷ, Kỷ Hoài Tinh!”

……

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8