Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

7 Năm Sau Hòa Ly
6

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:02:10 | Lượt xem: 2

Ngụy Tử Mộ cầm chiếc túi thơm, hỏi: “Chỉ cần ngươi cho chiếc túi thơm từ , sẽ trả cho ngươi.”

 

Tuyên Lãng tức giận: “Ta , chiếc túi thơm là mẫu cho !”

 

“Không thể nào!” Ngụy Tử Mộ phản đối theo bản năng, “Ngươi nhất định là nhặt đó… hoặc là khác đưa cho ngươi.”

 

Không ai hiểu chiếc túi thơm hơn , cũng một cái, chỉ là mới bằng cái đang cầm trong tay, sớm mòn .

 

Chỉ mẫu của mới thêu kiểu túi thơm , bà thói quen thêu chữ Tống hình động vật ở đáy túi thơm.

 

Mẫu chỉ là con, bà thể nào túi thơm cho khác.

 

Hắn càng , bèn ép đứa trẻ mắt: “Ngươi đừng dối, đưa túi thơm cho ngươi là ai?”

 

Từ nhỏ, mẫu Tuyên Lãng dạy hiểu lễ nghĩa, quy củ, luôn lời mẫu .

 

phụ , ở Lũng Xuyên là một Diêm Vương, Tuyên Lãng từ nhỏ cũng là tiểu bá vương ở Lũng Xuyên, từng ai dám đối xử với như .

 

, màng lễ nghĩa, dồn hết sức lực, đ.â.m sầm Ngụy Tử Mộ.

 

“Trả túi thơm cho !” Cậu hét lớn: “Ta ghét ngươi!”

 

dùng sức thế nào, Ngụy Tử Mộ vẫn giơ cao túi thơm, lạnh lùng đứa bé năm tuổi giận đến đỏ mắt.

 

Có lẽ quá đáng, mím môi, định hạ tay xuống, giơ cao.

 

Cuối cùng, Tuyên Lãng lau nước mắt, chạy trong sảnh: “Ta sẽ mách ông nội, ngươi bắt nạt !”

 

Ngụy Tử Mộ theo bóng dáng , thu ánh mắt, siết chặt túi thơm.

 

Hắn mang nó về cho phụ xem, chỉ cần chiếc túi thơm , nhất định sẽ tìm

 

Lúc , một tiểu tư đến báo: “Tiểu công tử Tuyên Lãng ? Mẫu của ngài tới đón, đang chờ ở cửa đấy.”

 

Ngụy Tử Mộ thấy hai chữ mẫu , ngẩn một lúc, chỉ tay về phía trong sảnh, về phía cửa.

 

Đến cửa Lư An quán, tỳ nữ lấy lệnh bài, tiện tay đưa cho tiểu tư giữ cửa ít bạc, phiền báo một tiếng.

 

Ta từ xe ngựa bước xuống, chờ một bên, kiễng chân trong.

 

Cửa lớn mở, tiểu tư dẫn một thiếu niên ngoài, qua , ngó bên trong.

 

Chỉ thấy đứa trẻ, dừng , như một cơn gió, lao về phía .

 

Tiểu tư phía kinh hãi : “Tiểu thế tử, cẩn thận chân!”

 

Ta giật lùi một bước, tay áo ai đó kéo chặt.

 

Cúi đầu xuống, một đôi mắt đỏ hoe, chằm chằm : “Mẫu ——”

 

Ta cẩn thận nhận , từ đôi mắt quen thuộc , nhớ đứa trẻ bảy năm .

 

Ngụy Tử Mộ… bảy năm trôi qua, đáng lớn thế .

 

Ta thấy bên hông treo một chiếc túi thơm, năm tháng trôi qua, vải sờn cũ, phù hợp với bộ cẩm bào lụa là .

 

Ta nhớ, đó là lúc bốn tuổi, tự tay may cho .

 

Chỉ là đó, thích , từng mặt , ném chiếc túi thơm .

 

đó, nhận một chiếc túi thơm khác do Vương Huệ Thư tặng, tinh xảo đẽ, khác hẳn với những mẫu năm đó.

 

Ta lắc đầu, giờ đây lòng còn bận tâm khác, hơn nữa, giữa sớm còn liên quan gì nữa.

 

Thấy từ trong , nhẹ nhàng kéo tay áo về, mỉm lịch sự hỏi: “Tiểu công tử, ngươi thấy Tuyên Lãng con ?”

 

“Cái…cái gì?” Cậu ngẩng đầu, câu nào nên , chỉ ngơ ngác hỏi .

 

Ta định mở miệng, vội ngắt lời: “Mẫu , phụ thấy về, nhất định sẽ vui, con và phụ luôn đợi , …về phủ với con, ?”

 

Lúc , Tuyên Lãng từ trong chạy , nhào lòng , nũng nịu: “Mẫu , Lãng nhi nhớ !”

 

Ta nâng mặt , mũi và mắt đứa trẻ đỏ hoe, như , nhưng thấy , liền cố gắng nở nụ .

 

Lòng thắt , lấy khăn cẩn thận lau mặt cho , hỏi: “Sao ? Ai bắt nạt con ?”

 

Lời dứt, rõ ràng cảm thấy, sắc mặt Ngụy Tử Mộ bên cạnh tái nhợt.

 

Ta lúc mới chú ý thấy, đang nắm chặt một chiếc túi thơm, đó là của Tuyên Lãng.

 

Tuyên Lãng cũng thấy chiếc túi thơm trong tay Ngụy Tử Mộ, ấm ức nắm tay : “Mẹ, cướp túi thơm của con.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8