Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

9 Kiếp Sau! Tôi Gặp Em!
Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-03-09 02:47:29 | Lượt xem: 2

Nghịch Tiểu Nhi gắng gượng thân xác tàn tạ bấu víu vào thân người đàn ông kia, hơi thở cô dồn dập phả vào cổ hắn, giọng nài nỉ van xin.

“Em…em không còn sức nữa! Tha cho em đi”.

Kỷ Hành Dục như hóa điên, tròng mắt chứa đầy d*c v*ng hôn lấy gương mặt mệt nhoài bên dưới, đỡ lấy cơ thể nhỏ bé nằm sấp xuống, hắn vận động càng kịch liệt hơn, đôi tay giữ chặt lấy chiếc eo thon thả, hắn thúc thật mạnh vào lần cuối phóng hết ngàn tiểu tân binh vào bên trong rồi chậm rãi rút thứ kia ra ngoài. Ôm lấy cơ thể nhỏ bé hôn lên chiếc gò má đáng yêu rồi để cô nằm trên người hắn ngủ tới sáng.

Nghịch Tiểu Nhi tỉnh lại trong cơn lu mờ đầu óc, cô phát hiện mình đang nằm trên giường, bên cạnh là Kỷ Hành Dục bằng xương bằng thịt, giữa đêm chỉ mình cô trần chuồng nhưng đến sáng thì cả hai cùng trần chuồng ngủ trên giường. Nghịch Tiểu Nhi tự hỏi đêm qua cô có gây ra chuyện gì nghiêm trọng đến tính mạng không.

Rồi điện thoại để chế độ im lặng của hắn đột nhiên sáng màn hình, Nghịch Nhi thấy chú thích là Chu Đảo liền mở lên nghe.

“Chú A Đảo, con nghe ạ?”.

Chu Đảo vừa nghe thấy giọng Nghịch Tiểu Nhi liền trợn trừng mắt đến nói lắp.

“Ngh… à không Hành Dục, cậu mau xếp hành lí đến sân bay nước Y đi, ông bà chủ và tôi sẽ tới đó sớm đấy!”.

Nói xong Chu Đảo liền tắt hụp máy, anh run lẩy bẩy khắp người vì bên cạnh là Nghịch Tử Thiên và Tô Nhật đang đứng gần anh, bao che chuyện ác đúng là đau tim. Nghịch Nhi vừa nghe nói thế liền dựng ngược anh dậy cho bằng được. Kỷ Hành Dục bị dựng dậy đầu tóc bù xù khắp mọi nơi, cái mặt ngáy ngủ con mắt chưa thể tách ra trực tiếp ngã đè lên mình cô.

“Hành Dục, anh mau dậy đến sân bay nước Y kìa, cha mẹ em đang tới đó đó, anh còn không mau lên chọc cho cha em giận là mai mốt ông ấy gả em cho tên khác luôn đó”.

“Không được! Em phải gả cho anh, anh đi, anh đi!”.

Kỷ Hành Dục nghe vậy liền cuốn lên đi sửa soạn, hành lí ở nhà anh vẫn còn nên cô đã giúp anh soạn sẵn rồi bỏ vào vali. Kỷ Hành Dục nhìn mớ áo sơ mi cô mua cho hắn còn nguyên trong tủ, thấy trên giường toàn mấy chiếc áo thun có bâu dành cho mấy vị trung niên mà hắn lớ người.

“Ra đường cũng tùy trường hợp, biết anh rất ngoan nhưng ngoài kia có rất nhiều yêu quái thích trộm đồ nên có em anh mới được trưng diện. Mai mốt khỏi cạo râu luôn đi, hai ngày tắm một lần, càng ở dơ càng tốt!”.

Kỷ Hành Dục cười không nhặt được mồm, hắn rạo rực hết cả lồng ngực ôm lấy cô hôn lấy hôn để, hôn cho mùi hương không phai, hôn cho nhớ mãi không quên.

“Lỡ anh xấu quá em không nhận ra luôn thì sao?”.

“Nhắm mắt em cũng tìm được anh!”.

“Hay vậy sao?”.

“Dĩ nhiên!”.

Vì cô tin chắc rằng Kỷ Hành Dục sẽ không để cô phải mỏi chân đi tìm hắn, nếu giữa bốn bề toàn người, hắn sẽ nổi bật nhất trong số đó, mái tóc trắng bạch kim thanh thoát mềm mại, dáng người cao tỷ lệ hoàn hảo đốn tim vạn người.

Cô đưa anh ra sân bay, chậm rãi đi theo dòng người lên bậc thang vào bên trong, đến vị trí ngồi điều đầu tiên hắn làm chính là ngó ra ngoài cửa sổ tìm kiếm Nghịch Nhi của hắn. Xa xa ở kia, vẫn người con gái ấy, mặc chiếc áo khoác ngoài mỏng manh ôm lấy cơ thể vừa vặn, mái tóc dài ngang lưng bóng mượt, gương mặt rạng rỡ đang vẫy tay tạm biệt hắn khi máy bay dần chuyển động rồi cất cánh bay lên bầu trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8