Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đêm Khuya
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-21 06:43:49 | Lượt xem: 4

Sau khi Phương Chính Thanh nói từ “vâng”, xấu hổ chừng vài ngày, nếu gặp Thẩm Hi phải trong lúc đi lấy cơm, đều có thể xấu hổ một hồi lâu.

Thật ra Thẩm Hi cũng xấu hổ, nhưng da mặt anh dày, sóng to gió lớn gì anh cũng rất bình tĩnh, chút cảm xúc này đặt ở trên mặt anh đương nhiên là không lộ ra ngoài.

Thẩm Hi mò đến ngồi cạnh Phương Chính Thanh.

Hôm nay, thời tiết đẹp, trời trong nắng ấm, địch nhân tạm thời tắt lửa, tuy rằng vẫn phải đề phòng bắn lén bất thình lình, nhưng cuối cùng vẫn thả lỏng hơn trước kia rất nhiều.

Phương Chính Thanh cuộn ngón tay, nhìn trời, nhìn mây, nhưng không nhìn anh.

Thẩm Hi biết rõ còn cố hỏi: “Anh chọc em không vui sao?”

Phương Chính Thanh cứng rắn đáp: “Không có. “

“Vậy tại sao em không để ý đến anh vậy?”

“…” Vừa nghĩ đến chuyện đêm hôm đó, mặt của Phương Chính Thanh lại bắt đầu hơi nóng lên.

“Có phải… em hối hận hay không… Nếu như em không nguyện ý thì nói thẳng với anh là được, anh cũng sẽ không bức bách em. ” Ý định ban đầu của Thẩm Hi là muốn làm cho Phương Chính Thanh nói chuyện, kết quả nói một hồi cũng lộ ra một chút đáng thương chân thành.

Phương Chính Thanh bưng kín miệng của anh, lại bị xúc cảm trên tay làm cho giật mình, đành phải bỏ tay xuống.

Thẩm Hi còn nói: “Bản thân anh cũng biết rõ, em đã từng đi học, thấy nhiều việc đời, không nhìn trúng anh là phải rồi…”

Mặt của Phương Chính Thanh đỏ tới mang tai, ngắt lời anh: “Không phải!”

Kết quả thanh âm quá lớn, trung đội trưởng một cách xa hơn 10 mét cũng nghe thấy.

Cậu ta lớn giọng hỏi: “Tiểu Phương Đại đội trưởng, Thẩm Đại đội trưởng lại khi dễ cậu hả?”

Phương Chính Thanh ấp úng, nói không ra nguyên do, mọi người đều nở nụ cười.

Phương Chính Thanh oán trách Thẩm Hi: “Đều tại anh, hại em bị mọi người cười. “

Thẩm Hi sợ lại trêu chọc nữa, người trong lòng sẽ giận thật, vội vàng mò mẫm trong lòng ngực lấy ra cành cây bụi nhỏ.

Cành cây bụi nhỏ kết đầy mảnh băng màu trắng bạc, gió thổi không rơi, theo gió đong đưa, sáng ngời dưới ánh mặt trời, xanh biên biếc, ở mùa đông dài đằng đẵng này có vẻ vô cùng thích ý.

Thẩm Hi nói: “Anh nhìn thấy ở bên kia, tặng cho em. “

Đang lúc mùa đông, lần đầu tiên Phương Chính Thanh nhìn thấy màu xanh lá ngoại trừ tùng bách, không khỏi kinh ngạc, đưa tay muốn đón lấy, đột nhiên thấy trên ngón tay của Thẩm Hi ngón tay có một vết máu nhàn nhạt, trong lúc nhất thời cũng không chú ý cành cây bụi nữa, hỏi: “Tay anh làm sao vậy?”

Thẩm Hi không thèm để ý lau một cái: “Không cẩn thận bị cây bụi cắt trúng, không có gì đáng ngại. “

Phương Chính Thanh không hài lòng liếc anh, cúi người ngậm chỗ chảy máu của anh vào trong miệng.

Ngón tay của Thẩm Hi bất ngờ bị nhét vào một chỗ nóng ướt, đầu sỏ gây tội tựa như không biết, còn dùng đầu lưỡi liếm nhẹ vết thương.

Bầu không khí lập tức trở nên mập mờ.

Phương Chính Thanh muộn màng nhận thấy được không thích hợp, ấp úng giải thích nói: “Nước… nước bọt khử trùng… anh đừng… đừng nghĩ vớ vẩn…”

Đôi mắt của Thẩm Hi vừa đen vừa tối tăm: “Anh có thể hôn em không. “

Phương Chính Thanh đẩy anh: “Đây… đây là ban ngày… con người anh… sao lại không biết xấu hổ như thế…”

“Vậy buổi tối có thể không. “

“…”

“Có thể không. “

Phương Chính Thanh không dám nhìn anh, chỉ lộ ra một đôi tai phiếm hồng: “Tùy… tùy anh…”

Trong lòng Thẩm Hi vô cùng mềm mại, hận không thể giấu Phương Chính Thanh đi, không muốn để người ngoài chạm vào, đột nhiên có tiếng gọi ầm ĩ phá vỡ bầu không khí kiều diễm.

Thẩm Hi ngẩng đầu nhìn lên, là thông tín viên, trên mặt mang theo vẻ vui mừng: “Tiểu Phương Đại đội trưởng Tiểu Phương Đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng hạ mệnh lệnh nói chúng ta có thể rút lui rồi!”

Vừa dứt lời, thanh âm của pháo cối vang lên lần nữa giống như sấm sét, lại bắt đầu ném bom.

Vài trung đội trưởng tụ tập lại do nghe thấy báo tin vui liền ngơ ngác nhìn nhau: “Làm sao bây giờ?”

Thẩm Hi nhìn bụi đất tung bay ở nơi xa, qua một lúc lâu, nói: “Chờ quân địch tắt lửa, Phương Đại đội trưởng mang theo đại bộ phận đội rút lui, tất cả trung đội trưởng– “

“Có!”

“Mọi người thương lượng đi, trung đội nào sẽ ở lại chặn hậu với tôi. “

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8