Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ba Năm Dưới Gối Quyền Thần
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-30 00:32:19 | Lượt xem: 5

Để mẫu thân ta có thể sống sót, để ta thoát khỏi số mệnh bị kế mẫu gả cho lão Hầu gia Võ An bảy mươi tuổi làm vật tế đường cho Từ gia.

Khi một người rơi vào bùn lầy, muốn thoát thân thì sẽ không từ thủ đoạn.

Về phần tảng đá kê chân để bò lên, là tảng nào cũng không quan trọng, vì đều sẽ bị ta đá đi.

Ta vén váy bước vào, đám công tử thế gia ngồi trong sảnh thấy ta, thần sắc đều hiện vẻ kinh diễm, phong lưu ngả ngớn.

Cố Cửu Châu ngồi sau án gỗ trắc hoa vàng, bên cạnh đặt lò sưởi đồng khảm dây leo, cổ áo lông hồ ly đen ánh bạc lấp lóa theo ánh lửa.

Ta tiến lên, tựa vào đầu gối Cố Cửu Châu, váy lựu đỏ trải dài trên áo gấm hạc văn đen tuyền của hắn, ngón tay cầm miếng bánh hạt dẻ nhẹ lướt qua đường viền môi hắn:

“Đại nhân nếm thử đi, mật hoa quế trên mặt bánh là dùng kim quế đợt đầu của chùa Từ Ân, ngài ngửi xem có mùi Phật hương chăng?”

Hắn cắn nhẹ một miếng, yết hầu khẽ lăn, đột nhiên giữ chặt cổ tay ta, dùng chút lực đẩy ta về phía trước án của Thế tử Bình Dương Vương:

“Nếu là kim quế chùa Từ Ân, vậy để Thế tử Bình Dương nếm thử.”

Thế tử Bình Dương Vương Triệu Viêm tựa vào án gỗ nhướn mày:

“Đã sớm nghe nói bánh ngũ tiểu thư Từ làm ngon tuyệt.”

Hắn nắm lấy cổ tay ta, ngón tay cái vuốt nhẹ làn da trắng muốt, há miệng cắn miếng bánh ngay trên đầu ngón tay ta:

“Mùi Phật hương ta không nếm ra, nhưng hương mỹ nhân thì thật khiến người say lòng.”

“Ngũ tiểu thư Từ, nàng vừa ngồi nhầm chỗ rồi, Cố tướng đã tặng nàng cho ta, chỗ của nàng phải là trong lòng ta mới đúng.”

Trong sảnh lập tức vang lên tiếng cười cợt.

Ta cụp mắt, không để lộ cảm xúc.

Là bị tặng cho Triệu Viêm, hay Lý Viêm, hay là vị công tử nào đó trong sảnh, ta đều không bận tâm.

Bởi vì ba năm ước hẹn với người kia sắp tới rồi.

Ta sắp rời đi, sẽ rời khỏi tất cả mọi người, một cách triệt để.

3. Bí mật của vũ khúc Nghê Tiêu

Ta mỉm cười nhàn nhạt, khom người thi lễ với Triệu Viêm: “Đã vậy, Vãn Đường tham kiến Thế tử, sau này còn mong Thế tử thương tình.”

Triệu Viêm vỗ tay khen ngợi: “Quả nhiên là nữ tử gan dạ.”, vừa nói vừa siết eo ta kéo vào lòng, khóa ngọc nơi đai lưng cấn vào bụng đau nhói: “Ta vốn luôn thương hoa tiếc ngọc, ngũ tiểu thư Từ cứ yên tâm.”

Khóe mắt ta liếc qua Cố Cửu Châu đang đứng một bên, ánh mắt hắn rơi đúng vào tay Triệu Viêm đang đặt nơi eo ta, mày hơi nhíu lại.

Con trai của Phó tướng quân – Phó Thanh Chi chỉ vào Triệu Viêm: “Ngươi đúng là ôm được mỹ nhân về tay rồi, đáng thương chúng ta chỉ biết trông mà thèm.

Bổn công tử nghe nói năm đó mẫu thân của tiểu thư Vãn Đường – phu nhân Dao Cầm – từng nổi danh kinh thành nhờ vũ khúc Nghê Tiêu, ngũ tiểu thư có thể cho chúng ta mở mang tầm mắt?”

Có người đập bàn hùa theo: “Bộ vũ y của Nghê Tiêu Vũ vốn dệt từ lụa mỏng như cánh ve, chỉ khi múa mới có thể tựa ráng chiều phiêu dật, toát lên vẻ linh động khó bì!”

“Vũ khúc Nghê Thường cũng không sánh bằng, tiên nữ bay lượn còn kém ba phần.”, Triệu Viêm cũng nổi hứng, chỉ là tay siết nơi eo ta càng lúc càng chặt: “Cố tướng quả thật có phúc khí.”

Lòng ta run lên một nhịp, bởi trên đời này chỉ có duy nhất Cố Cửu Châu biết ta biết múa Nghê Tiêu.

Năm ngoái, thượng nguyên đêm ấy, sau khi Cố Cửu Châu tháp tùng hoàng thượng tuần du phương Nam trở về, ta đã chân trần giẫm lên bản đồ phòng tuyến Giang Nam trong thư phòng mà múa điệu ấy cho hắn xem, lụa mỏng dưới ánh nến phơi bày làn da tuyết trắng, ngay cả nốt ruồi đỏ trước ngực cũng lộ rõ, chuỗi bạc sen kép nơi cổ chân khẽ lay động, ngân vang từng tiếng khiến lòng người bấn loạn.

Khi ấy, hắn siết chặt eo ta, ép ta trên bàn thư án, hoa mai trong lọ men sứ rơi lả tả trên vai: “Từ Vãn Đường, nếu nàng dám múa điệu này cho người khác xem, ta sẽ đánh gãy chân nàng.”

Ta vòng tay ôm cổ hắn, hơi thở như lan thổi vào tai: “Điệu múa này, chỉ có đại nhân mới xứng được xem.”

Đêm ấy, chúng ta lăn lộn trong thư phòng đến tận rạng sáng, để lại trên người ta đầy những dấu hôn dày đặc và vết tích ái muội.

Nào ngờ sáng hôm sau, ta sốt cao không ngừng, hắn ôm ta trong ngực từng ngụm từng ngụm đút thuốc, trách yêu: “Sao nàng lại yếu ớt thế này.”

Ta ngẩng đầu nhìn Cố Cửu Châu, hắn cúi đầu mân mê chén rượu sứ xanh hoa sen dây, chẳng rõ đang nghĩ gì.

Triệu Viêm thấy hắn không lên tiếng, siết cổ ta bật cười lạnh: “Giờ ngươi là người của ta rồi, trông Cố tướng cũng vô dụng thôi.”

“Hai, đi thay đồ đi, đừng để mọi người phải chờ lâu.”

Ta đau đến đỏ hoe mắt, vội vàng xin lỗi, hành lễ lui xuống thay y phục.

Nha hoàn dâng lên chiếc chuông mạ vàng mẫu thân để lại, vũ y bằng lụa băng vừa chạm da đã lạnh buốt.

Ta khoác lên thân vũ y mỏng dính đính đầy chuông vàng, bên ngoài phủ áo choàng lông công, chân trần bước lên thảm gấm, mắt cá chân trắng như ngọc được quấn chuỗi bạc mảnh, ánh lửa soi chiếu khiến chuỗi bạc lấp lánh như sao, thật khiến người động lòng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8