Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vọng Thư
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-30 01:35:24 | Lượt xem: 4

Năm Thiên Khải nguyên niên, trong nhà bỗng đến một kẻ xem mệnh điên điên khùng khùng.

Kẻ ấy nửa tăng nửa đạo, y sam xộc xệch, vừa trông thấy ta cùng tỷ tỷ đang quấn tã liền vỗ tay cười lớn:

“Hai nữ một mệnh, một đứa thừa Tử Vi, một đứa mang đào hoa! Một kẻ là cửu thiên

phượng minh, một kẻ là… gió lay liễu rủ, thân chẳng do mình a! Đáng thương! Đáng thương!”

Phụ thân nghe xong, sắc mặt lập tức biến đổi.

Đêm đó, người liền đoạt ta – đứa mang mệnh Kỹ – khỏi lòng mẫu thân, đưa đến điền trang nơi thôn trang ngoài thành.

Còn tỷ tỷ ta – người mang mệnh Phượng – thì được lưu lại trong phủ ở kinh thành.

1

Kẻ điên kia nói xong thì tự mình cười sằng sặc mà bỏ đi. Phụ thân phái người đuổi theo, song bóng dáng hắn đã biến mất tăm.

“Quả là dị nhân!” – phụ thân lẩm bẩm.

Người nhìn hai hài nhi trong tã, nghĩ đến lời “mệnh Phượng”, “mệnh Kỹ”, liền toát mồ hôi lạnh.

“Phu nhân! Hai đứa nhỏ này, tất phải bỏ đi một đứa mới yên!”

Mẫu thân nghe vậy, suýt ngã khỏi giường: “Lão gia! Đó là cốt nhục của người! Sao lại nghe lời ngông cuồng của kẻ điên loạn?!”

Phụ thân lắc đầu: “Đàn bà nông cạn! Kẻ ấy rõ ràng là cao nhân ẩn thế! Một đứa con gái sau này sẽ vinh hiển thiên hạ, đứa kia lại khiến cả nhà mang tiếng nhơ nhuốc!”

Mẫu thân nức nở: “Nhưng cả hai đều là máu thịt trong tim thiếp…”

Phụ thân chẳng nghe, thô bạo gỡ tay mẫu thân đang nắm chặt lấy ta, giằng lấy ta mà quát:
“Giữ lại đứa lớn! Đứa nhỏ này, ta sẽ đưa đến điền trang!”

Mặc mẫu thân khóc lóc van xin, phụ thân quát lớn: “Còn dám khóc nữa! Ta sẽ dìm nó chết trong bô!”

Mẫu thân chỉ biết bịt miệng mình mà khóc, lệ tuôn như mưa.

Cứ thế, vừa chào đời ta đã bị định đoạt là người mang điềm xấu, bị đưa đến điền trang nơi núi rừng hẻo lánh.

Một nhà nghèo khổ ở đó nhận nuôi ta.

Chỉ trong một đêm, ta – vốn là con gái nhỏ của một tiểu quan nơi kinh thành – đã hóa thành cô nhi không cha không mẹ nơi thôn dã.

Lớn dần lên, ta mới hiểu vì sao năm xưa phụ thân giữ lại tỷ tỷ mà đẩy ta đi – Chỉ bởi khuôn mặt ta, sinh ra quá đỗi tuyệt sắc.

Cha mẹ chỉ dung mạo thường thường, mà ta lại mang gương mặt đủ khiến nước mất dân loạn.

Thêm thân thể nở nang yểu điệu, nhìn qua đã như loại nữ nhân “trời sinh để dụ dỗ nam nhân”.

Mới lớn lên chút thôi, đám nam nhân trong thôn đã như lũ sói đói ngửi thấy mùi thịt, ngày ngày rình rập bên bờ ruộng.

Mỗi lần đi làm về, ta đều thấp thỏm lo âu, chẳng biết góc khuất nào sẽ có kẻ nhảy ra.

Cha mẹ nuôi ta là người nghèo nhất thôn, nhận ta cũng chỉ mong “chiêu được” con trai.

Nhà ấy đã lâu không có con, nghe nói nuôi con gái thì trời sẽ cho con trai, bèn mang ta về.

Một là con gái không phải nối dõi, lớn lên còn có thể đem đi lấy sính lễ. Dù trong nhà bát uống nước cũng bể nát, họ vẫn mơ giấc mộng “sinh quý tử nối nghiệp tổ tông”.

Hai là, dẫu cha ruột ta chỉ là tiểu quan hèn mọn, nhưng cũng là người trong thành. Họ cho rằng nhận nuôi ta tức là đã có dây mơ rễ má với người sang.

Vì thế, họ chẳng giấu ta thân thế, từ nhỏ ta đã biết mình không phải con ruột.

Song đời chẳng như mộng. Có lẽ vị tiên sinh kia nói đúng.

Từ khi nhận nuôi ta, họ chẳng sinh được con trai, mà gia cảnh càng thêm khốn khó.

Cha mẹ nuôi nhìn ta ngày càng chướng mắt, cho rằng ta chỉ tổ tốn cơm.

Huống hồ, cha ruột đưa ta đến rồi chẳng hề đoái hoài, họ tin rằng ta đã bị vứt bỏ.

Năm ta mười hai tuổi, mẹ nuôi nhận ra chẳng còn hy vọng có con, bèn bàn với cha nuôi đem gả ta, đổi lấy vài lạng bạc.

Lão địa chủ ở thôn bên gần sáu mươi, đã có mười bảy tiểu thiếp, mỗi người đều là giai nhân tuyệt sắc.

Hôm ấy ta ra sông gánh nước, lão chỉ thoáng thấy từ xa liền sai gia nhân đến, ngỏ ý bỏ ra mười lạng bạc để “mua” ta.

Cha mẹ nuôi mừng rỡ, lập tức nhận bạc, hẹn ngày đưa ta đến làm tiểu thiếp thứ mười tám.

Ta uất ức không chịu nổi, quyết tâm bỏ trốn tìm đường sống.

Song chưa kịp hành động, đêm nọ, một bàn tay nhờn mỡ sờ lên người ta. Ta thất kinh kêu lớn, dưới ánh trăng nhận ra gương mặt kẻ ấy – chính là cha nuôi!

“Hề hề… mai người ta tới rước rồi. Tao nuôi mày mười hai năm, mày không định báo đáp sao? Dù gì cũng còn là hàng mới, tao nếm trước một chút!”

Dưới ánh trăng, gương mặt hắn trở nên hung tợn đáng sợ!

Ta kêu cứu thất thanh, bên kia vách tường, mẹ nuôi chẳng hề lên tiếng.

Bà biết! Bà rõ chuyện gì đang xảy ra, thế nhưng bà lại ngầm cho phép!

Phải rồi… cả nhà sống dựa vào cha nuôi, bà cả đời không sinh được con trai, vốn đã chẳng dám ngẩng đầu, giờ sao dám nói một tiếng “không”?

Ta vừa bi phẫn vừa kinh hoàng, cái miệng hôi thối của dưỡng phụ cứ cọ sát vào mặt ta.

Trong lúc giãy giụa, tay ta chạm được chân đèn nơi đầu giường.

Lòng ta chợt hung ác, liền giơ cao chân đèn, dốc hết sức nện mạnh xuống đầu hắn!

“Rầm ——” một tiếng trầm đục vang lên, tay dưỡng phụ bỗng buông lỏng, thân thể mềm nhũn ngã xuống đất.

Ta không dám lưu lại, nhân đêm tối trốn khỏi căn nhà như địa ngục ấy, mượn ánh trăng mà liều mạng bỏ chạy.

2

Suốt dọc đường ta không dám dừng chân, gió sương mưa nắng, màn trời chiếu đất, chạy liền ba ngày ba đêm mới đến được kinh thành.

Khi ấy, bộ dạng ta còn thê thảm hơn cả đám ăn mày nơi kinh sư.

Thế nhưng ta vẫn muốn vì bản thân mà tìm lấy một con đường sống.

Khi ta đứng trước cửa nhà mình xin nhận thân, gia nhân canh cổng mặt mày nghiêm nghị xua đuổi:

“Đi đi đi! Ăn mày từ đâu ra mà dám mạo nhận là nhị tiểu thư phủ Khố sứ đại nhân?”

Hóa ra sau khi đưa ta đi, phụ thân – kẻ cả đời thi không đỗ tú tài – đã bỏ tiền mua được chức Khố sứ.

Nói cũng kỳ lạ, chẳng biết có phải mệnh “Phượng” của tỷ tỷ ứng nghiệm hay không, từ khi ông làm Khố sứ, gia cảnh quả nhiên khá giả dần lên.

Ta bị chặn ngoài cửa, mãi đến khi một cỗ tiểu kiệu dừng trước phủ.

Rèm kiệu vén lên, một thiếu nữ trẻ bước xuống. Nhìn kỹ, ngũ quan nàng lại giống ta đến năm phần —— chính là vị tỷ tỷ được nuôi dưỡng nơi khuê phòng sâu kín kia!

Nàng vừa thấy ta liền lộ vẻ chán ghét, lùi lại một bước, lấy khăn che mũi mà than phiền:

“Bọn nô tài này càng ngày càng lười nhác! Ăn mày gì cũng cho đứng trước cửa, còn ra thể thống gì nữa!”

Gia nhân canh cổng vội vàng tiến lên tự tát tai, miệng liên tục nói sẽ lập tức đuổi ta đi.

Cho đến khi ta cất tiếng gọi ra khuê danh của tỷ tỷ, sắc mặt nàng bỗng biến đổi, ghé tai nha hoàn thì thầm: “Dẫn nàng ta vào phủ, đi gặp phụ thân.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8