Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Lỡ Ngủ Với Sư Tôn Rồi, Phải Làm Sao?

Lỡ Ngủ Với Sư Tôn Rồi, Phải Làm Sao?

Lời dẫn truyện:

“Mặc quần áo vào đi.”

Khi tỉnh lại, ta đang khoác áo của sư tôn, co ro trong góc giường mà run rẩy.

Tối qua uống nhầm đan dược, ta đã… xử luôn vị lão tổ sống sờ sờ, lạnh lùng nhất toàn tông môn.

Vốn tưởng sẽ bị một chưởng đánh chết, ai ngờ hắn không những không giết ta, mà còn giữ ta bên cạnh, ngày đêm “tr a t ấ n”.

Cho đến đêm đó, khi ta phát hiện ra đồng tâm kết nơi tim hắn, mới chợt hiểu — thì ra đây không phải trừng phạt, mà là âm mưu hắn đã toan tính từ lâu.

Đầu đau như búa bổ.

Cảm giác như bị mười gã tráng sĩ thay nhau vác gậy gộc đập suốt cả đêm.

Gian nan mở mắt, tầm nhìn từ mờ dần trở nên rõ nét, đập vào mắt đầu tiên là đỉnh giường chạm khắc hoa văn mây phức tạp, mang vẻ cổ kính tao nhã.

Trong không khí lơ lửng mùi đàn hương thanh mát sạch sẽ, từng sợi từng sợi len lỏi vào mũi, khiến đầu óc mơ hồ của nàng tỉnh táo hơn một chút.

Khoan đã…

Đây đâu phải ổ chó của ta?!

Giang Thiển lập tức giật mình, bật người ngồi dậy.

Chăn gấm mềm mượt từ bờ vai trần trụi trượt xuống, lộ ra làn da trắng như tuyết, điểm xuyết vô số vết hôn ám muội.

“Xí—”

Toàn thân đau như bị xe tải cán qua, ê ẩm đến mức nàng phải hít một hơi lạnh.

Giang Thiển cúi đầu, nhìn thân thể thảm không nỡ nhìn của mình, trong đầu như có tiếng “oành” một phát, nổ tung.