Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Thân Hay Kẻ Thù
CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 2026-01-30 06:19:29 | Lượt xem: 3

Nếu bên trong là thuốc gây mê, hoặc chất làm cơ thể tê liệt, thì cả tôi và Trần Tấn đều sẽ trở thành con cá nằm trên thớt, chỉ chờ bị xẻ thịt.

Trần Tấn đặt ly nước xuống bàn kính, tiếng va chạm vang lớn.

Anh liếc nhìn tôi một cái, thấy tôi vẫn không nhúc nhích, ánh mắt đã lộ ra vẻ nghi hoặc.

Chúng tôi từ yêu đến cưới, từng ấy năm — sự ăn ý đã quá rõ ràng.

Anh chắc chắn biết rằng tôi là người ngủ rất nông, chỉ một chút động tĩnh là lập tức tỉnh dậy.

Mà nay có tiếng động lớn như vậy mà tôi vẫn không tỉnh, chắc chắn có vấn đề.

Anh bắt đầu cảnh giác, giả vờ quay lưng lại, rồi âm thầm nhắn tin cho ai đó, tay thì khẽ cầm lấy món đồ trang trí bằng kim loại đặt cạnh bàn kính — một chiếc bình sắt có cổ nhỏ, bên ngoài phủ men màu.

Chu Phóng vừa nói chuyện vừa cố đánh lạc hướng, từ từ bước tới gần anh:

“Thật ra chuyện anh và Tiểu Chi ly hôn, tôi là người ngoài không nên xen vào. Nhưng giờ tôi và Tiểu Chi đã ở bên nhau, chuyện này chắc anh chưa biết đúng không?”

“Đợi hai người qua giai đoạn chờ ly hôn, tôi sẽ đi đăng ký kết hôn với cô ấy. Có thể nói, đó là phúc của cô ấy.”

“Cho nên, nếu anh biết điều thì mau rời đi…”

Trần Tấn quay người lại, tay vô tình vuốt ve bình hoa sắt:

“Cậu với Tiểu Chi là gì tôi không quan tâm. Nhưng chỉ cần tôi và cô ấy chưa chính thức ly hôn, thì chúng tôi vẫn là vợ chồng hợp pháp, được pháp luật bảo vệ.”

“Tôi không quan tâm cậu có âm mưu gì. Tôi chỉ khuyên cậu nên nhớ lấy những điều tốt mà Tiểu Chi đã dành cho cậu.”

Nghe thấy tiếng bước chân của Chu Phóng, Trần Tấn lập tức nắm chặt chiếc bình hoa bằng một tay. Chỉ cần Chu Phóng dám ra tay, anh sẽ lập tức phang thẳng vào đầu hắn.

Chiếc bình này trông bên ngoài là đồ men màu, nhưng bên trong là sắt đặc.

Khi tôi và Trần Tấn mua món đồ trang trí này, còn từng đùa nhau rằng:

“Nếu một ngày nào đó nhà có kẻ xấu vào, thì lấy cái bình này mà đập đầu hắn, đảm bảo hiệu quả.”

Chu Phóng từ từ tiếp cận Trần Tấn, sau đó cực kỳ nhanh chóng rút ống tiêm từ trong túi ra, giơ tay định đâm thẳng vào cổ Trần Tấn.

Nhưng còn chưa kịp chạm đến, Trần Tấn đã phản ứng kịp thời, vung chiếc bình sắt đập mạnh vào đầu hắn, đánh ngã xuống đất.

Trần Tấn phản ứng cực nhanh, lập tức đá văng ống tiêm ra xa.

Chu Phóng bị thương ở phần lông mày, máu chảy dọc xuống mắt, nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ, lập tức rút con dao găm luôn mang theo trong túi, định đâm về phía Trần Tấn.

Hắn đứng dậy, cầm dao, hàm dưới nghiến chặt.

Trần Tấn cầm chiếc bình, lớn tiếng quát:

“Tôi đã báo cảnh sát rồi, họ sẽ đến ngay thôi!”

Nghe vậy, Chu Phóng nhận ra tình hình bất lợi, liền mở cửa bỏ chạy.

Trần Tấn định đuổi theo, nhưng nghĩ đến tôi vẫn còn nằm trên ghế sofa không rõ sống chết, nên vội quay lại kiểm tra.

Anh xoay người tôi lại, ôm tôi vào lòng, thấy tôi mở mắt, anh mới thở phào nhẹ nhõm:

“May quá, em vẫn còn tỉnh táo. Em không biết anh vừa rồi lo đến mức nào đâu. Nếu em xảy ra chuyện gì, anh không biết phải làm sao nữa.”

Tôi chớp chớp mắt, trong lòng trào dâng cảm xúc.

Cuộc hôn nhân của tôi và Trần Tấn thật ra chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng hai tháng trước, áo anh bắt đầu xuất hiện tóc phụ nữ và vết son.

Thậm chí trên bàn làm việc, trên ghế sofa ở công ty còn có vài món đồ dùng cá nhân nữ giới không rõ nguồn gốc.

Tôi đã lớn tiếng cãi nhau với anh, nhưng anh một mực không nhận, nói không liên quan đến mình.

Trong cơn tức giận, tôi đi làm thủ tục ly hôn.

Bình luận trôi ngang khi thấy Trần Tấn ôm tôi vào lòng, thi nhau thả hoa:

“Thật ra hôn nhân của họ không có vấn đề nguyên tắc gì cả. Tất cả là do Chu Phóng giở trò. Hắn mua chuộc thư ký của Trần Tấn, tạo dựng bằng chứng ngoại tình giả.”

“Hai người vì thiếu niềm tin và quá bốc đồng, nên mới dẫn đến ly hôn.”

“Giờ mọi chuyện đã rõ, Trần Tấn thật sự vẫn yêu nữ chính. Mong hai người có thể ngồi lại nói chuyện nghiêm túc.”

Chẳng bao lâu, cảnh sát và cấp cứu đến nơi.

Tôi được đưa đến bệnh viện, Trần Tấn theo sát suốt quá trình kiểm tra.

May mắn là không có tổn thương nghiêm trọng. Loại thuốc khiến tôi mất kiểm soát cơ và tê liệt tay chân có thể tự đào thải qua quá trình trao đổi chất.

Khi em trai tôi biết toàn bộ câu chuyện, nó ngồi bên giường tôi, khóc như một đứa trẻ:

“Chị ơi, em xin lỗi, là do em quá ngây thơ, không nhận ra trò ‘dương đông kích tây’ của tên Chu Phóng đó.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8