Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ai Cũng Yêu Nữ Phụ Baby
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-30 10:05:18 | Lượt xem: 4

Tôi sững người. Tôi… lương thiện sao?

Người ngoài đều nói tôi kiêu ngạo ngang ngược, trong truyện cũng mô tả tôi ngu ngốc và độc ác.

“Nhưng người khác đều nói em kiêu ngạo và hay gây chuyện.”

“Người ngoài không hiểu rõ em, chỉ có những người ở bên cạnh em mới hiểu rõ con người thật của em. Chiêu Chiêu nhà chúng ta chỉ là hơi kiêu một chút thôi, không phải kiêu ngạo ngang ngược.”

Tần Minh Nguyệt từng chút một vỗ về cảm xúc của tôi.

Đạn mạc cũng góp lời:

【Đúng rồi đúng rồi, thiên tài thì ít, người bình thường mới là đa số.】

【Nói thật chứ, đến giờ nữ phụ chưa làm điều gì xấu cả, nam chính như vậy là đáng đời.】

【Nữ phụ cũng đáng thương mà, sống giữa toàn thiên tài.】

【Cưng chiều nữ phụ quá đi.】

Dần dần, tôi lấy lại được sự tự tin.

Tôi mỉm cười với Tần Minh Nguyệt:

“Cảm ơn chị.”

Cô ấy nghịch ngợm chỉ vào má mình:

“Vậy em hôn chị một cái đi.”

Tôi do dự một chút, rồi hôn một cái lên má cô ấy.

Khuôn mặt cô ấy lập tức đỏ bừng, cả đầu nóng ran.

Tôi hơi lo, liền đưa tay sờ trán cô ấy, không lẽ bị sốt rồi?

Cô ấy đỏ mặt đẩy tôi ra, hét lên rồi chạy mất.

Chị gái đi ngang nhìn thấy cảnh đó, khẽ thở dài:

“Thời thế đảo điên quá rồi.”

Đạn mạc hóa thân thành gà la hét, nhao nhao bình luận:

【Trời ơi tôi ship cặp này.】

16

Từ hôm đó, Tần Minh Nguyệt trở nên rất kỳ lạ, cả người cứ e thẹn rụt rè.

Khi đi chơi với bọn tôi cũng vậy, thỉnh thoảng còn sờ má trái rồi cười ngơ ngẩn.

Tôi có chút lo lắng hỏi Tần Nam Tầm:

“Minh Nguyệt không sao chứ? Hay là đưa đi bệnh viện khám thử?”

Anh ấy nghiến răng nghiến lợi nói:

“Không sao, cô ấy tương tư thôi, kệ cô ấy đi.”

“À…”

Tần Nam Tầm lầm bầm:

“Được lợi rồi nhé, khi nào thì tới lượt tôi được hôn một cái đây?”

Tôi không nghe rõ.Page Vân Hạ Tương Tư

Vì đạn mạc đang cá cược:

【Cược một gói hạt dưa: chú nhỏ thích nữ phụ baby.】

【Cược hai gói: nữ chính baby cũng thích nữ phụ baby.】

【Cược năm hào: cả hai người đó đều thích nữ phụ baby.】

【Ủa rõ rành rành ra đó rồi, còn cá gì nữa? Không phải nên cá xem nữ phụ chọn ai sao?】

【Tôi cược chú nhỏ, dịu dàng, ấm áp, lại còn có tiền.】

【Tôi cược nữ chính, ánh sáng nữ chủ, hài hước, chữa lành, tuyệt phối với nữ phụ baby.】

【Không ai mê cặp chị em gái à?】

Tôi cạn lời — đạn mạc mấy người tưởng tượng hơi xa rồi đấy. Tần Minh Nguyệt và Tần Nam Tầm sao có thể thích tôi được chứ?

Chúng tôi chỉ là bạn bè thôi mà?

Còn chị tôi á? Càng không thể! Chị là người nuôi tôi lớn, so với chị gái còn giống mẹ hơn.

Ai mà lại yêu mẹ mình được chứ…

17

Chuyện ở công ty đã được xử lý xong xuôi, nhân tiện lần này anh tôi cũng thanh lọc một loạt người có ý đồ xấu.

Tạ Thời Yến và kim chủ của hắn tổn thất nặng nề.

Nghe đạn mạc nói, Tạ Thời Yến hình như đã hơi phát điên.

Trọng sinh trở về, không những không ăn được “tuyệt hộ”, còn bị “nổ hoa cúc”.

Là người thì cũng phải điên lên chút ít.

Nhưng tôi không ngờ hắn có thể điên đến mức này.

Đạn mạc cũng không ngờ.

Tôi bị Tạ Thời Yến bắt cóc.

Hắn bắt cóc được tôi cũng thật thần kỳ, người đưa tôi đi lại là tài xế nhà tôi.

Cũng không biết hắn đã dụ dỗ hay uy hiếp tài xế nhà tôi bằng cách nào.

Tóm lại, lúc tôi tỉnh lại thì đã ở trong tầng hầm nhà Tạ Thời Yến rồi.

18

Lần đầu nhìn thấy hắn, tôi suýt nữa không nhận ra.

Hắn hoàn toàn không còn dáng vẻ công tử ôn nhã, phong quang ngày trước.

Cả người gầy rộc đến mức không chống nổi bộ vest, thần sắc tiều tụy, gương mặt trắng bệch.

Trông như đã bị vắt kiệt sức lực.

Đạn mạc nhìn bộ dạng này của hắn cũng không khỏi thở dài:

【Nam chính sao lại biến thành cái dạng ma quỷ thế này rồi.】

【Có phải thận hư không vậy.】

【Tôi đi hóng rồi, nam chính cấu kết với phản diện trộm phương án, kết quả phương án là giả, công ty lập tức đứt dòng tiền. Phản diện cũng độc lắm, trực tiếp bán nam chính cho mấy ông lớn để đổi vốn.】

【Hướng đi của lầu trên có sai không vậy, nữ phụ bị bắt cóc rồi kìa, còn có tâm trạng buôn chuyện.】

Tôi chăm chú nhìn chằm chằm đạn mạc, hy vọng có thể thấy được thông tin hữu ích.

Tạ Thời Yến thấy tôi tỉnh lại, không hề gào thét, chỉ tỏ vẻ khó chịu rồi tát thẳng tôi một cái.

Đầu tôi bị đánh lệch sang một bên, má nóng rát đau đớn.

Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt âm u lạnh lẽo:

“Thẩm Chiêu Dương, cuối cùng cô cũng rơi vào tay tôi.”

Hắn cầm mấy con dao phẫu thuật, trói tôi lên một chiếc giường.

Hắn nhìn chằm chằm tôi như một con rắn độc lạnh lẽo:

“Cô hại tôi thảm như vậy, không có gì muốn nói sao?”

Tôi cười lạnh một tiếng:

“Có. Sao anh lại cho rằng là tôi hại anh?”

Hắn kích động gào lên:

“Sao lại không phải cô hại tôi? Chính cô bỏ thuốc tôi, đưa tôi lên giường Tạ Thời Tùng, hại tôi bị nhà họ Tạ đuổi ra ngoài.”

“Nếu cô bỏ thuốc Tần Minh Nguyệt, tôi đã sớm nuốt trọn nhà họ Tần rồi.”

“Nếu không bị nhà họ Tạ đuổi ra, tôi cũng chẳng cần hợp tác với Kim Tín, để rồi bị hắn coi như hàng hóa bán qua bán lại!”

“Tất cả đều là lỗi của cô.”

“Chính cô hại tôi!”

“Cô chết đi là xong!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8