Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Lạnh Nhất Lại Là Người Dịu Dàng Với Tôi Nhất
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-30 10:32:18 | Lượt xem: 4

Cô nhìn tôi, rồi nhìn anh trai mình, giận dữ hét lên: “Chu Yến Trì, anh đúng là đồ cầm thú!”

“Không không không…” Tôi vội kéo tay cô, “Là tớ ngủ một mình!”

“……” Cô ấy xấu hổ gãi mũi, đứng hình, “À, hiểu nhầm, hiểu nhầm, haha.”

Chu Yến Trì hừ lạnh một tiếng.

Nhưng Minh Hi lập tức lấy lại khí thế: “Cho dù là hiểu nhầm, chuyện anh bắt cóc bạn thân của em là thật đúng không?”

Chu Yến Trì mặt dày vô tội: “Thì sao.”

“Thì sao cái đầu anh ấy!” Minh Hi kéo tôi qua một bên thì thầm, “Cậu nghe xem, nghe xem, tên này quá khốn mà! Chiêu Ninh, cậu không thể dễ dàng đồng ý như vậy được! Phải khiến anh ta chịu chút thiệt thòi mới được!”

“……” Tôi yếu ớt nói hai chữ, “Muộn rồi…”

Minh Hi nghi hoặc: “Muộn gì cơ?”

Chu Yến Trì đi đến bên tôi, ôm tôi vào lòng, quay sang nói với Minh Hi: “Gọi chị dâu.”

Minh Hi trợn to mắt, nhìn tôi không thể tin nổi: “Nhanh vậy á?!”

Tôi nhẹ gật đầu.

“Anh!” Minh Hi thay tôi bất bình, “Sao anh có thể đối xử với bạn thân nhất của em như vậy!”

“Dù em rất vui đi nữa! Nhưng mà anh có ép buộc cô ấy không! Gượng ép thì chẳng có ngọt ngào đâu——”

Chu Yến Trì vẫn bình tĩnh: “Em chẳng phải thích em trai cô ấy sao? Anh cũng giúp em bắt về rồi.”

“——Ngọt hay không thì phải ăn thử mới biết chứ.” Minh Hi đổi mặt nhanh như trở bánh, “Vậy thì chúc hai người trăm năm hạnh phúc, ngọt ngào viên mãn, một đêm bảy lần. Cho hỏi chồng em đang ở đâu nhỉ?”

Chu Yến Trì nói ra một địa chỉ.

“Okie!” Minh Hi cười nịnh bợ, “Anh, chị dâu, em đi trước nhé, không làm phiền thế giới hai người của hai người nữa! Love you~ moah moah!”

Tôi: “……”

9

Tôi ngẩng đầu nhìn Chu Yến Trì, chờ anh giải thích.

“Yên tâm, em trai em rất an toàn.” Anh nói, “Bắt cậu ấy là để cậu ấy khỏi lung lay quyết định của em. Nhưng cậu ấy hình như mệt quá, giờ đang ngủ ngon lành, y như em lúc đó.”

Tôi: “……”

Quả nhiên là chị em ruột.

Chu Yến Trì nói tiếp: “Hơn nữa Minh Hi nhát như vậy, dám làm gì em trai em chứ.”

Tôi thấy cũng đúng.

Dù vậy tôi vẫn hơi lo, nên nhắn tin hỏi Minh Hi tình hình của Lục Tuấn.

Minh Hi trả lời rất nhanh: 【Vẫn đang ngủ, tớ thấy cậu ấy ngủ ngon quá, không nỡ gọi dậy.】

Một tháng nay, Lục Tuấn áp lực rất lớn, vừa mất ngủ, vừa làm việc quá sức, người mệt mỏi rã rời.

Tôi từng bảo cậu nghỉ ngơi, cậu lại an ủi tôi: “Chị, em không sao.”

Tôi nghĩ thôi thì, nếu nhân dịp này ép cậu ấy nghỉ ngơi, ngủ được bao nhiêu hay bấy nhiêu, cũng tốt.

Minh Hi mỗi ngày đều báo cáo tình hình.

Ngày đầu tiên, cô ấy mặt mày ủ rũ: “Lục Tuấn quả nhiên nổi giận, bảo tớ tháo còng tay cho cậu ấy. Nhưng tớ tất nhiên không tháo rồi! Thế là cậu ấy càng giận hơn.”

“May mà vẫn chịu ăn. Tớ trộn thêm tí thuốc ngủ vào cơm, để cậu ấy ngủ thêm chút, tỉnh dậy khỏi nổi giận nữa.”

“……” Tôi hơi lo, dặn dò, “Tớ chỉ có một đứa em trai thôi đó, làm ơn nhẹ tay với nó, đừng cho uống ngu người ra nhé.”

Cô gật đầu lia lịa: “Yên tâm đi!”

Ngày thứ hai, cô chuyển mây thành nắng: “Hôm nay Lục Tuấn hỏi tớ vì sao nhốt cậu ấy, tớ tất nhiên không thể khai anh tớ được, nên nói là vì tớ thích cậu ấy, rất rất thích. Cậu đoán xem, mặt cậu ấy đỏ lên đấy!”

Minh Hi cười vang: “Ha ha ha ha ha ha!”

Tôi chúc mừng cô: “Tớ đã nói là trong lòng Lục Tuấn có cậu mà.”

Minh Hi cười không ngừng được: “He he he he he~”

Tôi hỏi cô: “Cậu ấy còn nói gì nữa không?”

Minh Hi vẫn đang cười: “Hi hi hi hi hi~”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8