Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mệnh Khổ Ba Năm, Sau Cùng Đến Lượt Ta Làm Giàu
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-30 10:49:19 | Lượt xem: 4

Ta xuyên sách rồi, mệnh khổ chịu đựng ba năm, rốt cuộc cũng cẩn thận sống sót đến đại kết cục.

Nam chủ quyền cao chức trọng, nữ chủ phong quang xuất giá, phản phái bị biếm chức, tịch thu gia sản.

Ta cầm mười lượng bạc khổ cực dành dụm, từ tay bọn buôn người chuộc về phản phái – Dung Khi.

Thấy ta cười toe toét.

Dung Khi tâm như tro tàn, lạnh lùng nói: “Ngươi muốn làm gì thì cứ làm.”

Ta cười càng thêm hoang dã, trong lòng mắng thầm: Mẹ nó, cuối cùng cũng đến lượt lão nương phát tài!

1

Ta đưa Dung Khi về căn nhà tranh rách nát của mình, đỡ hắn nằm lên chiếc giường gỗ ọp ẹp.

Hắn tuy chật vật, nhưng ánh mắt vẫn âm lãnh khiến người phát lạnh.

Còn mang theo mấy phần chán ghét không chút che giấu.

Không chỉ ghét ta, còn ghét cả cái giường phát ra tiếng kẽo kẹt này.

May mà hắn bị thương nặng, đánh không lại, chạy cũng không nổi.

Ta chẳng để tâm, cứ thế vươn tay kéo áo hắn.

Hẳn là không ngờ ta lại không biết xấu hổ đến thế, ban ngày ban mặt còn làm chuyện vô liêm sỉ như vậy.

Biểu tình lạnh lùng của hắn rốt cuộc cũng có biến, lúc ta kéo áo hắn ra, hắn nhắm mắt lại, vừa giận vừa tuyệt vọng.

“Ngươi muốn làm gì thì cứ làm.”

Cảm giác như hắn đã buông bỏ rồi.

Chợt nhớ ra, hôm nay là ngày tân hôn của nam nữ chính.

Nam nữ chủ động phòng hoa chúc, mà hắn lại rơi vào tình cảnh này, thật khiến người ta chạnh lòng.

Nghĩ vậy, ta nhịn không được bật cười thành tiếng.

Hắn mở mắt, đôi mắt phượng dài hẹp ánh lên lạnh lẽo, đưa mắt nhìn ta, khẽ thở dài:
“Cô nương…”

“Ta là Dư Tri Vi,” ta báo tên.

“Dư cô nương, ta biết ở Biện Kinh thành này có nhiều thiếu nữ ái mộ ta…”

Lời chưa dứt, hắn liền hít mạnh một hơi.

Trong lúc hắn nói, ta đã nhịn không nổi mà cởi luôn áo ngoài của hắn.

Vải áo dính với máu khô, ta vừa tháo ra đã chạm đến vết thương, khiến hắn đau đến run cả lông mi.

Quả không hổ là phản phái, diện mạo chính là điểm sáng trong truyện, đến cả chau mày cũng dễ nhìn đến vậy.

Đáng tiếc, ta xuyên tới lại mệnh khổ.

Xuất thân dân chạy nạn, lưu lạc khắp nơi, nghèo khổ bao năm, trong mắt chẳng còn bóng dáng nam nhân nào nữa, chỉ còn khát vọng phát tài.

Ta vuốt ve tấm áo ngoài tơ lụa trong tay, cảm giác trơn mịn, đường may tinh xảo.

Dù đã nhuốm máu, nhưng giặt sạch thì vẫn bán được chút bạc.

Dung Khi thấy ta nâng niu áo hắn không rời tay, nắm chặt tay lại, lạnh lùng cảnh cáo:

“Ngươi đừng nằm mộng, ngươi còn không bằng một a hoàn thô sử bên cạnh ta, cho dù có được thân thể ta, cũng không có được trái tim ta…”

Ta cười khẽ.

“Trái tim ngươi? Ta xưa nay chẳng cần thứ vô dụng ấy.”

Dung Khi sững lại, tức đến suýt thổ huyết.

Trong sách, hắn xuất thân thế gia, phụ huynh huynh trưởng đều chết trận sa trường, tính tình cố chấp lạnh nhạt, yêu nữ chủ mà không được.

Vốn có bạc nhiều đến mấy đời xài không hết, lại cứ thích chọc giận nam chủ có hào quang che chở – Tạ Vân Chu, kết cục bi thảm vô cùng.

Ta đại lượng an ủi hắn: “Không sao cả, thất tình sao sánh được với thất nghiệp… Ấy, xin lỗi, quên mất ngươi đã bị biếm làm thứ dân, nhà cũng bị tịch thu rồi.”

Sắc mặt Dung Khi càng khó coi, giận đến muốn bật dậy đánh ta.

Chỉ tiếc thương thế quá nặng, ngay cả xoay người cũng khó khăn, hắn quay mặt đi, hoàn toàn không muốn nhìn ta nữa.

Ta kéo mặt hắn lại, nhìn thẳng vào mắt hắn, thành kính hỏi:

“Nhà bị tịch thu sạch chưa? Có mật thất hay kho riêng nào không?”

2

Hiện tại, ánh mắt Dung Khi nhìn ta chẳng khác gì nhìn cầm thú.

Trong mắt hắn, ta chỉ bỏ ra mười lượng bạc, chẳng những muốn thân hắn, còn muốn cả bạc hắn.

Thật sự là cuồng vọng đến cực điểm.

Thấy hắn chẳng đáp lời, ta đưa tay chạm lên cổ hắn, ngón tay tà ác lướt qua hầu kết, hung hăng ấn xuống.Page NGuyệt hoa các

Ngữ khí cũng trở nên dữ tợn: “Mau khai ra, bằng không ta bán ngươi vào chốn thanh lâu kỹ viện!”

Dung Khi vành tai ửng đỏ, nhưng nét mặt vẫn vô cùng lãnh đạm: “Ngươi nghĩ thương thế

trên người ta từ đâu mà có? Thủ đoạn của ngươi, có thể hơn được bọn ngục tốt trong lao ngục sao?”

Ta sớm đã đoán được.

Liền thử thăm dò: “Vậy… tổ phần nhà ngươi, chôn ở đâu?”

Cổ nhân rất thích chôn theo đồ tùy táng, tùy tiện đào mộ một kẻ quyền quý thôi, cũng đủ tìm được vô số châu ngọc.

Nhà Dung Khi là thế gia quan lại, phần mộ tổ tiên chắc chắn phong phú dị thường, e là đủ cho ta tiêu xài tám đời chưa hết.

Dung Khi thấy ta vẻ mặt như thể không có luân lý đạo đức, chỉ biết cướp bóc đào mồ, lòng càng thêm nguội lạnh, vẫn là biểu tình chết lặng:

“Chiếu theo luật lệ hiện hành, kẻ đào tổ phần nhà người, nhẹ thì đánh trượng hơn phân nửa, nặng thì đầu rơi xuống đất.”

Ta vẫn không bỏ ý định:
“Vậy… tổ phần nhà mình cũng không được sao?”

“Ngươi là nói… ngươi muốn ta đào… mộ… cha… mình?” Dung Khi nghiến răng nói từng chữ, mỗi âm tiết đều chất chứa sát ý.

Nếu tay hắn lúc này có kiếm, ta e rằng đã sớm bị một nhát xuyên tim.

Phản phái nổi giận, quả nhiên đủ khiến một kẻ xuyên sách chết bất đắc kỳ tử.

Ta rụt cổ, đổi giọng, hỏi một câu cuối cùng:
“Chiếu theo luật, lễ vật từng tặng cho người khác, lúc bị tịch thu tài sản có bị tra xét lại không?”

“Hễ là thứ đã tặng người, liền là của người ta.”

“Nếu nàng trả lại thì sao?”

“…Vậy thì là của ta.”

Cuối cùng ta cũng yên lòng.

Xuyên sách ba năm, ta không phải chưa từng thử kiếm tiền.

Chỉ là ở thời đại nam tôn nữ ti, phân biệt giai cấp rõ ràng này, nữ tử muốn phát tài, khó hơn lên trời.

Mười lượng bạc kham khổ tiết kiệm được, cũng chỉ chờ một khắc này.

Chuộc phản phái Dung Khi.

Hắn tuy đã bị tịch thu gia sản, nhưng năm xưa theo đuổi nữ chính, đã từng tặng nàng vô số trân bảo dị vật.

Lấy danh ái tình mà tặng, thứ ấy có thể gọi là lễ vật sao?

Những vật kia, có thể coi là đồ của nữ chủ sao?

Trừ phi hôm nay Thẩm Sơ Ảnh chịu gả cho Dung Khi, bằng không, toàn bộ đều phải trả lại cho ta!

Dung Khi là của ta, vậy bạc của hắn, đương nhiên cũng là của ta.

Nghĩ tới cây cổ cầm giá ngàn vàng, mỹ ngọc hiếm thấy trên đời, danh họa vô giá, cùng vô số châu ngọc trang sức…

Mẹ nó, xuyên sách ba năm, lão nương cuối cùng cũng sắp phát tài rồi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8