Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thư Làm Đệ Nhất Mỹ Nhân
CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 2026-01-30 12:48:36 | Lượt xem: 5

“Vậy… vậy tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh.”

Ngô Thâm vừa định giơ tay nhận lấy cây sáo.

ẦM!!!——

Tiếng nổ lớn khiến ta giật bắn người, suýt nữa làm rơi cả cây sáo.

Thứ này mà rơi thì toi đời.

Tức giận nhìn về nơi phát ra tiếng động, chỉ thấy Mục Khinh Châu vẫn đứng dưới gốc đào, sắc mặt thản nhiên, đuôi mắt ánh lên tia lạnh lẽo nhìn về phía ta.

Ngô Thâm nghi hoặc: “Tông chủ, có chuyện gì sao?”

Mục Khinh Châu đáp: “Không có gì, chỉ là đập con muỗi.”

Ngô Thâm: “……”

Ta vội vàng nhét cây sáo vào tay Ngô Thâm, để tránh đêm dài lắm mộng.

“Thời gian này muỗi nhiều thật, ha ha…” cười gượng.

Ngô Thâm cầm cây sáo, yêu thích không rời, định thổi một khúc để thử âm sắc.

Tiếng sáo du dương thu hút không ít nữ đệ tử, các nàng không dám đến gần, đành tụ lại dưới gốc đào.

Mục Khinh Châu không biết đã rời đi từ lúc nào.

Nữ đệ tử ríu rít bàn tán.

“Wow, Ngô Thâm trưởng lão đẹp trai thật!”

“Vân Ninh quả nhiên là đệ nhất mỹ nhân, đứng bên hồ như nàng Lạc Thần hạ thế.”

“Nam thanh nữ tú xứng đôi ghê!”

Ta???

Ta lặng lẽ lùi lại vài bước, ôm đùi thì ôm đùi, chứ chưa đến mức bán đứng chính mình.

“Á!” Một tiếng kêu thất thanh, không biết ai va phải gốc đào to như cái cột kia.

Đào đang nở rộ, cánh hoa rơi đầy đầu đầy mặt mọi người!

“Ai vậy chứ! Đập hẳn một cái hố vào thân cây luôn!”

Ta nhìn gốc đào trụi lủi kia, nghĩ bụng quả nhiên Mục Khinh Châu không ổn, đập con muỗi thôi mà lực cũng không kiềm chế nổi.

Ôm đùi không phải cách lâu dài, để bảo toàn mạng sống, ta nghĩ ra phương án thứ hai.

Nếu bất đắc dĩ, ta sẽ phản bội Hợp Hoan Tông, dù sao cha ta cũng là trưởng lão Tử Vân Tông, nể mặt cha ta chắc cũng sẽ thu nhận ta.

Thoát khỏi thân phận “ma giáo”, ít nhiều cũng có thể tránh một kiếp.

Lý tưởng thì đầy màu sắc, hiện thực thì rất đau lòng.

Không lâu sau, cha tiện nghi của ta vác túi hành lý chạy đến tìm ta.

Ta không hiểu nổi, cha làm trưởng lão Tử Vân Tông đang yên đang lành không làm, chạy đến chỗ ta làm gì? Ta bây giờ là người của ma giáo mà.

Cha con ta nắm tay nhìn nhau rưng rưng nước mắt, không nói nên lời.

“Cha ơi, không ngờ cha lại thương con đến mức ấy, nguyện cùng con đồng cam cộng khổ.”

Cha nói không phải, là Thẩm Nam Trúc như thể nuốt phải đan dược thượng cổ, tu vi tăng vùn vụt, lại giỏi kết giao, đã kéo về gần hết người trong tông môn. Ông bị ép phải từ chức.

Ta nghĩ cũng đúng, ta giờ là đệ tử của ma giáo giáo chủ, cha ta sao còn có thể ngồi yên ở vị trí trưởng lão chính đạo được nữa.

Nghĩ vậy, ta lại thấy buồn vô hạn…

“Cha, là con bất hiếu, liên lụy—”

Còn chưa kịp nói xong, cha đã than dài:

“Đều tại ta làm việc không kín kẽ, để lộ sơ hở.”

Hửm?

“Sơ hở gì?”

“À là sổ sách giả, ta làm giả sổ sách bị phát hiện.”

Ta???

“Nhưng mà cha… cha thích thu gom thiên tài địa bảo không phải ngay cả tông chủ cũng biết mà mặc kệ sao?”

Cha phẩy tay: “Chuyện này khác, lần này ta thu nhiều quá rồi…”

Ta…

“Cha à, cha tham bao nhiêu vậy?”

Cha ta nhìn quanh một lượt, vung tay áo thật dài, khí thế ngút trời, “Đủ để mua cả Hợp Hoan Tông.”

Tim ta run lên một cái, lệ rơi trước khi kịp nói gì.

Nhiều thật sự.

Bảo sao trong truyện pháp khí linh bảo mà Vân Ninh đeo lại khiến người người oán hận, hóa ra đều là giúp cha ta chặn đao đỡ kiếm.

Sắp xếp xong cho cha ta, ta nghĩ Tử Vân Tông coi như quay không về nữa, “kế hoạch hai” coi như sảy thai từ trong bụng.

May mà cha ta giàu, ta bỏ tiền ra thuê người bảo vệ ta chắc vẫn được chứ? Ta không tin nhiều tiền như vậy mà thuê không nổi một cao thủ.

Ta tìm cha hỏi tiền.

Cha hỏi: “Tiền gì?”

“Tiền mua mạng.”

Cha ta kéo tay ta, lệ rơi lã chã, “Con tưởng cha làm sao mà an toàn rời khỏi Tử Vân Tông?”

Ta… ta rút tay khỏi tay cha.

Ta tưởng cha dựa vào “nhân phẩm” và giao tình ngày xưa với mọi người.

Hóa ra là đem bảo vật nộp lên để đổi đường sống.

Giờ thì hay rồi, hai bàn tay trắng.

Hu hu hu… trời đúng là muốn lấy mạng ta.

Cha lại kéo tay ta lên, “Hiện giờ hai cha con ta chỉ còn trông vào của hồi môn của con mà sống thôi.”

Ta??? Của hồi môn gì?

Cha nói cái túi càn khôn mà phái Thiên Nhất đưa cho ta hôm đó, chính là của hồi môn.

Trước đây vì sợ căn cốt ta kém không có tu vi, sau khi lấy chồng bị ức hiếp, nên ông đã tích góp không ít của hồi môn cho ta.

Ông còn nói, ta sắp trở thành phu nhân của tông chủ rồi, ông đến nương nhờ ta là để hưởng phúc.

Trong đầu ta sấm sét ầm ầm lăn qua lăn lại.

Hợp Hoan Tông = ma giáo, của hồi môn lại bị ta đưa cho Mục Khinh Châu.

Tính ra thì… chẳng phải ta lại thành ma giáo giáo chủ phu nhân rồi sao?!

Ta cạn lời… trong lòng lăn qua một câu đầy lượng “mẹ”, không tiện nói ra.

Ta bảo cha, hiểu lầm rồi, giữa con với tông chủ là trong sạch.

Cha nói nếu không có ý đó, thì mau đi đòi của hồi môn về, tránh đêm dài lắm mộng. Nghĩ đến tông chủ phong quang phơi phới, chắc chỉ cần nói rõ ràng, hắn sẽ không làm khó ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8