Đông Cung Không Có Tự Do
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:14:30 | Lượt xem: 5

7
Ta còn chưa dùng xong bữa tối thì mụ mụ đã đến.
Nghe nói mụ mụ bên cạnh Thái tử phi đều xuất thân từ trong cung.
Thủ đoạn trị người không thiếu phần đa dạng, mà chiêu nào cũng không trùng lặp.
Ta ngửa đầu thở dài một tiếng, cây trượng trúc trong tay mụ mụ đã rơi lên vai ta.
“Tiểu chủ Thẩm, dù rằng chúng ta xuất thân thương hộ, nhưng lẽ nào quy củ cũng chưa học qua chút nào sao.”
Ta gật đầu, lại lắc đầu:
“Mụ mụ không biết, tổ mẫu ta xưa nay rất coi trọng lễ nghi của con cháu, chỉ tiếc người thuê dạy lễ đều không ra sao.”
“Nhớ lúc nhỏ, mụ mụ dạy ta cách đi đứng, nhưng ta vừa đi được hai bước thì thỏi vàng trong tay áo rơi loảng xoảng, cho dù ta đi không đúng, mụ mụ ấy cũng chỉ mải nhặt vàng mà chẳng buồn chỉnh lại dáng cho ta.”
“Thế nên mới thành ra bộ dạng không quy củ như hôm nay.”
Lời vừa dứt, sắc mặt mụ mụ bên cạnh Thái tử phi liền cứng lại, vô thức nhìn về tay áo ta.
Ta vội xua tay, giải thích:
“Mụ mụ yên tâm, lần này để học hành đàng hoàng, ta đã cất hết thỏi vàng đi rồi, tuyệt đối sẽ không xảy ra việc khiến người phân tâm nữa đâu!”
“Nay người cứ an tâm dạy ta là được.”
Nghe xong, cây trượng trúc trong tay mụ mụ rơi thẳng xuống đất, sắc mặt bỗng trở nên khó coi.
Ta cúi người nhặt trượng đưa lại cho bà.
Lại còn chu đáo vỗ vỗ tay áo, nghiêng đầu nói:
“Mụ mụ nhìn xem, trống rỗng nè, thực sự là không còn một thỏi nào cả~”
Câu nói ấy vừa thốt ra, sắc mặt mụ mụ giống hệt như nuốt phải ruồi bọ.
8
Ngay giây sau, ta liền bị bà đuổi đi bắt hết đám ve kêu trong Đông cung.
Ta há miệng.
“Mụ mụ đừng nói đùa nữa, đêm hôm khuya khoắt còn không cho người ta kêu sao.”
“Huống chi cả ngày ta chưa được ăn gì, giờ đói đến mức bụng dán vào lưng rồi.”
Mụ mụ làm như không nghe, mặt mày nghiêm nghị.
“Tiểu chủ Thẩm, vào Đông cung trước hết phải ghi nhớ một điều: phục tùng mệnh lệnh, hiện tại ta chính là Thái tử phi, chẳng lẽ ngươi muốn kháng chỉ sao?”
Ta ngơ ngác “à” một tiếng.
“Mụ mụ, từ bao giờ bà trở thành Thái tử phi rồi, Hoàng thượng với Thái tử có biết chưa?”
Bà ngẩn ra, giận dữ phản bác:
“Lão thân hiện tại đại diện cho Thái tử phi, ngươi nếu trái lời lão thân, tức là không đặt Thái tử phi vào mắt!”
Ta vỗ ngực:
“Sao người không nói sớm, làm ta giật cả mình.”
9
Trăng sáng treo cao, gió đêm nhè nhẹ lướt qua.
Không sai, ta vẫn bị mụ mụ đuổi khỏi phòng.
Thật uổng ta ban ngày còn tưởng Thái tử phi không có ác ý, ai dè là giữ lại đòn hiểm về sau.
Giữa đêm thế này, ta sắp đói đến ngất đi rồi, lấy đâu ra sức bắt ve.
Ngẩng đầu, ta thấy một con ve mập đang đậu trên cành, bụng tròn vo theo tiếng ve kêu mà phập phồng, lại còn lấp lánh ánh ngọc.
Ta nuốt nước miếng.
Cổ họng “ực” một tiếng, vang vọng giữa đêm vắng.
Khoảnh khắc đó, nó trong mắt ta chẳng còn là ve.
Biến thành bánh bao nóng hổi, thịt kho Đông Pha, màn thầu nhân cua vàng, đào mật rim bích la, sư tử đầu kho tàu, bánh phù dung, mì ngọc bích…
Ta mắt sáng rỡ, vươn tay chụp lấy, suýt nữa là túm được.
“Chít…” nó vỗ cánh bay mất!
Đói khát và ấm ức cùng trào dâng.
Mắt ta cay xè.
Lệ rơi lộp bộp như chuỗi ngọc đứt dây.
“Đừng khóc nữa.”
Không xa có người lên tiếng, giọng trầm mà lạnh.
Ở khoảng cách ấy, ta chỉ thấy gió cuốn tà áo hắn lay động nhẹ, bóng dáng mơ hồ chẳng thấy rõ mặt.
Ta lau nước mắt, nghẹn ngào nói lời cảm tạ.
“Ta không phải đang an ủi ngươi.”
Hắn dừng một nhịp.
“Giữa đêm hôm, ngươi khóc nghe rợn người lắm.”
Ta nghẹn lời.
Lệ đọng nơi mi, chẳng biết nên rơi tiếp hay cố gắng kìm lại.
10
“Nếu trong lòng ngươi có điều gì ủy khuất, không ngại nói cho ta nghe thử.”
“Tuy rằng ta e là cũng chẳng giúp được gì.”
Nam tử ấy tiến thêm vài bước, giọng nói quen thuộc đến mức dường như từng nghe ở đâu rồi.
Nhưng ta tủi thân đến mức nước mắt không ngừng rơi, trước mắt toàn là nước, nào còn tinh thần mà phân biệt.
“Ta nhớ mẫu thân.”
Vừa dứt lời, hắn cong mắt mỉm cười, khẽ bật tiếng cười.
“Chuyện đó dễ thôi, ngươi có thể xem ta là mẫu thân.”
Ta: “……?”
Hồi lâu, ta khẽ nhếch khóe môi:
“Cảm tạ công tử, người cũng khá biết dỗ người đấy.”
Hắn thở phào: “Vậy ngươi còn muốn khóc nữa không?”
Ta lắc đầu:
“Không muốn khóc nữa, chỉ muốn cười thôi.”
11
Đêm ấy, chúng ta dựa lưng vào nhau ngồi dưới gốc cổ thụ, chỉ cách nhau một lớp vỏ cây rộng chừng một gang.
“Làm công tử chê cười rồi. Tiểu nữ mới nhập phủ, không thông quy củ, vừa rồi bị mụ mụ trách phạt.”
“Nhất thời không nhịn được mới quấy rầy đến thanh tĩnh của người.”
Hắn cười khẽ:
“Không sao, chúng ta xem như đồng bệnh tương lân.”
“Ta cũng vừa bị mắng xong, đang tìm một chỗ để trốn cho yên đây.”
Dù không thấy rõ diện mạo, ta cũng cảm nhận được khí chất bất phàm nơi hắn.
“Công tử tôn quý như vậy cũng có lúc mắc lỗi sao?”
Hắn hơi sững người, rồi bật cười nhẹ.
Tự giễu nói:
“Có gì mà tôn quý? Ta chẳng qua chỉ là một thị vệ hầu cận bên cạnh Thái tôn mà thôi.”
“Không có tự do, cũng chẳng có quyền lựa chọn.”
“Ùng ục”, tiếng bụng ta đói vang lên thật không đúng lúc.
Ta lập tức cúi đầu, tai đỏ bừng, hận không thể vùi mặt vào cỏ.
Hắn không nói gì.
Chỉ là từ tay áo lấy ra một chiếc bánh nướng còn nóng, đưa qua thân cây cho ta.
“Ăn đi.”
Ta đón lấy, hơi ngẩn ra: “Tiểu thị vệ, cái này từ đâu mà có vậy?”
Hắn đáp:
“Trộm được.”
Ta ăn ngấu nghiến, còn không quên khen: “Giỏi quá, ngươi cũng có bản lĩnh đấy chứ!”
“Ngươi ăn chậm thôi, có ai giành với ngươi đâu.”
Hắn bất lực thở dài.
Trong miệng vẫn còn hơi ấm, ta phồng má cắn thêm một miếng, nheo mắt thỏa mãn cảm thán: “Thơm quá~”
“Tiểu thị vệ, cảm ơn ngươi, đây là thứ bánh nướng ngon nhất mà ta từng ăn.”
“Hôm nào chúng ta lại gặp nhau, ta nhất định tặng ngươi trăm lượng bạc phiếu, không, vàng ngàn cũng được.”
Hắn chậm rãi lên tiếng:
“Ta cần thứ đó làm gì.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8