Đông Cung Không Có Tự Do
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:14:31 | Lượt xem: 4

12
Ta vừa định mở lời thì lại nghe hắn nói:
“Có người đến tìm ngươi rồi.”
Vừa dứt lời, từng mảng ánh nến đột ngột bừng lên, xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Lần lượt thắp sáng quanh người ta.
“Tiểu chủ Thẩm, cuối cùng cũng tìm được người rồi.”
Dưới ánh nến lay động, Thái tử từ trong bóng tối bước ra, khuôn mặt lẫn giữa sáng tối, khó phân rõ cảm xúc.
Ta theo bản năng ngoảnh lại, tiểu thị vệ vừa rồi đã chẳng còn tung tích.
Thái tử cởi ngoại bào khoác lên người ta.
Không khí xung quanh im ắng, ta len lén ngẩng đầu quan sát thần sắc của Thái tử.
Chỉ cảm thấy bất an.
13
Vừa bước chân vào viện.
Đập vào mắt là cảnh mụ mụ cúi gập người quỳ gối trên nền đá xanh.
Lúc này tóc tai rối bời, bả vai không ngừng run rẩy.
Ngước mắt nhìn, Thái tử phi đứng trong bóng tối bên cạnh, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Giang mụ mụ.” Thái tử dắt tay ta, chầm chậm bước lên bậc đá.
Tay áo lướt qua, lòng bàn tay chàng lạnh buốt.
“Ngươi vào phủ bao nhiêu năm rồi?”
“…Bẩm, bẩm điện hạ,” mụ mụ cúi rạp xuống hơn, giọng run rẩy chẳng ra hình, “vừa tròn hai mươi năm.”
Thái tử khẽ cười.
“Mới hai mươi năm đã khiến ngươi không phân nổi tôn ti như thế.”
“Vậy ba mươi năm chẳng phải ngươi muốn làm chủ tử trong phủ này rồi?”
“Mười năm nữa, chẳng lẽ cô gia thấy ngươi còn phải hành lễ thỉnh an?”
Giọng chàng rất nhẹ, nhưng ngữ khí lạnh lùng khiến người nghe rợn gáy.
Thái tử phi lúc này cũng quỳ xuống:
“Điện hạ, nếu muốn phạt thì phạt thiếp.”
“Thiếp nguyên ý ban đầu chỉ là để mụ mụ dạy muội muội quy củ, nàng chỉ là có lòng tốt mà làm việc sai,”
Thái tử nhàn nhạt liếc nàng một cái.
Sau đó đổi giọng: “Uyển Anh nàng làm gì vậy.”
Thái tử bước lên đỡ nàng dậy, giọng mềm mại:
“Cô gia nói rồi, chính vì nàng tính tình hiền lành nên mới bị mấy tên nô tài dắt mũi.”
“Nàng yên tâm, đêm nay để cô gia thay nàng nghiêm trị tên nô tài này.”
Nói xong, chàng phân phó thị vệ: “Người đâu! Lôi đi, đánh cho thật nặng, đánh đến khi nàng ta biết rõ tôn ti là gì mới thôi!”
Cổ tay Thái tử phi bị chàng giữ chặt, không thể động đậy.
Chỉ đành trơ mắt nhìn Giang mụ mụ bị đánh đến máu thịt be bét.
Ta nào từng chứng kiến cảnh tượng đáng sợ như vậy.
Kinh hoảng đến mức chạy ra một góc, nôn hết cả chiếc bánh nướng vừa ăn ra.
Thái tử phi còn tệ hơn ta, trực tiếp hôn mê tại chỗ.
14
“Dừng tay.”
Thái tử vung tay áo rộng, thị vệ mới chịu ngừng tay.
“Nể tình Giang mụ mụ hầu hạ nhiều năm, áp giải về cung giao cho mẫu hậu xử trí.”
Chàng sai người lập tức mời thái y đến chẩn trị cho Thái tử phi, rồi xoay người an ủi ta:
“Đừng sợ, nỗi ủy khuất ngươi chịu hôm nay, cô gia thay ngươi đòi lại rồi.”
Theo lý, Giang mụ mụ bị trừng trị, ta lẽ ra nên cảm thấy hả dạ.
Nhưng không hiểu sao nhìn Thái tử, trong lòng lại dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Trước khi ta nhập phủ, đã từng nghe nói Thái tử và Thái tử phi cầm sắt hòa minh, ân ái khiến người người hâm mộ.Đọc full tại page Nguyệt hoa các
Giờ phút này, đối mặt với Thái tử đang nhẹ giọng dỗ dành ta, ta theo bản năng lùi lại vài bước.
“Sao điện hạ tối nay lại đến đúng lúc như vậy?”
Thái tử thuận thế ngồi xuống, xoa nhẹ mi tâm:
“Hôm nay cô gia bị Cảnh Chi chọc giận không nhẹ, liền nghĩ trong phủ này cũng chỉ có nơi nàng là yên tĩnh chút.”
“Không ngờ vừa đến đã thấy Giang mụ mụ ngang ngược đứng ngoài cửa.”
“Hỏi ra mới biết, nàng ta dám mượn danh Thái tử phi ra oai, ra vẻ làm chủ.”
Nói đến đây, chàng ngước mắt nhìn ta:
“Cô gia thấy tính tình nàng quá mềm yếu, mới bị người bắt nạt.”
“Nếu muốn đứng vững trong Đông cung, chỉ làm người hiền lành thôi là không được đâu.”
Thái tử ngừng lại một chút.
“Vậy đi, ngày mai là sinh thần của Cảnh Chi, phụ hoàng có ý tổ chức trong cung, đến lúc đó nàng theo ta và Thái tử phi cùng tiến cung.”
Nghe vậy, ta vội từ chối:
“Điện hạ, chuyện này không hợp quy củ, thiếp thân phận thấp hèn, e là không đủ tư cách vào nơi tôn quý.”
Thái tử bỗng bật cười, dưới ánh đèn u ám, thần sắc khó dò:
“Đừng tự khiêm tốn nữa.”
“Người do mẫu hậu tuyển chọn, sao có thể là người tầm thường được.”
15
Sáng hôm sau, ta nghe nha hoàn nói Thái tử phi thế mà lại bệnh đến không thể xuống giường.
Thái tử đứng trước xe ngựa, đầu ngón tay bực bội gảy nhẹ chiếc nhẫn ngọc trên tay.
“Đi truyền lời của cô gia, nàng là mẫu thân của Cảnh Chi, yến tiệc này không thể thiếu nàng.”
“Đừng để cô gia phải đợi quá lâu.”
Ta len lén ngẩng đầu liếc nhìn.
Lại vừa vặn chạm vào ánh mắt lạnh lẽo như hàn đàm của Thái tử.
Thấy vậy, tim ta chợt rúng động, vội vàng cúi gằm mặt xuống.
Điều ta không ngờ chính là Thái tử phi cuối cùng vẫn lê tấm thân bệnh tật đến dự yến.
Khi nàng đến, mặt dày phấn son, nhưng cũng khó che đi nét tiều tụy.
Lòng ta chợt thắt lại, lo lắng hỏi:
“Nương nương, người vẫn ổn chứ?”
Nàng lạnh lùng liếc ta một cái:
“Nhờ phúc của ngươi, chưa chết được.”
Sau đó nàng cũng mặc kệ ta đang có mặt trên xe, nhìn Thái tử bằng ánh mắt gần như cầu xin:
“Điện hạ, thiếp thân đã biết sai rồi, nhưng Cảnh Chi là vô tội, xin người tha cho nó, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ.”
Ta cúi mắt, coi như không nghe thấy gì.
Tuy không biết Thái tử đã làm gì với Tạ Cảnh Chi, nhưng trực giác mách bảo ta, yến tiệc sinh thần lần này e rằng không êm ả như vẻ ngoài.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8