Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Bùn Đỏ Dưới Tường Vàng

Bùn Đỏ Dưới Tường Vàng

Lời dẫn truyện:

Khi ta được thả ra khỏi lao ngục, không vội về phủ, mà vào cung một chuyến, lấy thân thể đầy thương tích cầu xin một đạo thánh chỉ, cho phép rời khỏi kinh thành.

Tất cả mọi thứ trong kinh thành này, ta đều không cần nữa.

Khi ra khỏi cung, đã muộn nửa canh giờ.

Người lẽ ra phải đến đón ta – Vệ Chiêu, đã sớm giục phu xe đánh xe bỏ đi.

Ngoài cổng cung vắng lặng, chỉ còn nhũ mẫu ôm một lò sưởi tay, rưng rưng nước mắt chờ ta.

Bà nói Tống tiểu thư bị trật chân, thế tử không chờ được nên đã đi trước.

Bà ngập ngừng như có lời khó nói, nhưng những lời bà không thể thốt ra, ta đều đoán được.

Vệ Chiêu đại khái sẽ nhíu mày, không kiên nhẫn mà nói:

“Con bé đó điên rồi, cũng chẳng què chân, tự mình lết về phủ đi.”