Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thái Tử Tranh Sủng Với Chó
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-30 16:16:31 | Lượt xem: 4

Ta là một kẻ mù, vậy mà lại được gả cho Thái tử đương triều – Hàn Triệt.
Hàn Triệt miệng thì cứng, tính tình nóng nảy, mỗi lần dắt ta đi luôn không vui vẻ gì: “Không có ta nàng còn sống nổi sao?”
Cho đến khi mưu sĩ của hắn đưa tới một con chó dẫn đường.
Từ đó, Hàn Triệt… thất nghiệp rồi.
Đêm hôm đó, ta nghe thấy Thái tử gia tức giận mắng to——
“Đồ trời đánh! Tặng gì không tặng lại tặng chó!”
“Nàng giờ có chó rồi, còn ta thì sao? Ta phải làm gì đây?!”
“Còn ngươi nữa! Vẫy cái đuôi gì mà vẫy! Được làm chó của nàng là phúc phận mà ta phải cầu xin bao nhiêu năm mới có được, dựa vào đâu ngươi lại giành mất?!”
01
Ta bẩm sinh đã mù.
Chữa trị nhiều năm, chỉ có thể mơ hồ thấy được bóng người.
Phụ thân ta từ nhỏ đã tích cóp tiền cho ta.
Từng đồng từng đồng nhét vào hũ sành, ông nói:
“A Từ đừng sợ, cha sẽ để dành thật nhiều tiền cho con!”
Về sau thấy tích cóp quá chậm, ông làm một vụ lớn.
Ông đi theo Hàn bá phụ hàng xóm, xách đao ra đánh thiên hạ.
Bảy năm sau, thiên hạ đổi chủ.
Hàn bá phụ trở thành tân đế, phụ thân ta cũng có công theo rồng, phong hầu bái tướng.
Yến tiệc trong cung, tân đế nắm tay phụ thân ta.
Hai người đàn ông nắm tay nhìn nhau, nhớ lại năm xưa, ôm nhau khóc nức nở.
Uống nhiều rượu, hoàng đế vỗ vai phụ thân ta:
“Huynh đệ, còn muốn gì nữa? Đại ca đều đồng ý!”
Phụ thân ta hít hít mũi, nhất thời nóng đầu: “Nữ nhi của ta vẫn chưa có hôn sự.”
Sau này ông nhớ lại lúc tỉnh rượu, vốn định xin cho ta phong làm quận chúa, sau đó tìm một chàng rể về ở rể.
Ai ngờ lão hoàng đế quá hào phóng, lập tức vỗ bàn:
“A Từ là cô nương tốt!”
Phất tay cái soạt, ban thẳng con trai cho ta.
Văn võ cả triều biến sắc, có người can gián, có người ho khan.
Hoàng đế im lặng một lúc, chợt hiểu ra: “Ồ, thái tử không thể gả đi.”
Thế là, ta trở thành Thái tử phi.
02
Ngày thứ hai sau đại hôn, chúng ta vào cung bái kiến.
Hoàng đế đang phê tấu trong ngự thư phòng.
Thưởng cho một đống lụa là châu báu.
Phất tay nói hoàng hậu nhớ nhung, bảo chúng ta tới Phượng Nghi cung.
Đường cung dài dằng dặc, một mảnh tĩnh lặng.
Ta vịn tay thị tòng, đầu ngón tay siết chặt.
Có chút hoảng.
Mẹ ta mất sớm.
Sau khi cha ta ra chiến trường, ta được gửi nuôi trong phủ họ Hàn.
Những năm qua, người chăm sóc ta nhiều nhất là Lữ di, nay là hoàng hậu.
Lữ di là một nữ tử lợi hại.
Nhà họ Hàn đánh thiên hạ thuận lợi, không thể thiếu bà mưu tính.
Bà thông minh, quyết đoán, nhìn việc luôn sâu hơn ba phần.
Vậy nên ta nghĩ, bà nhất định không tán thành cuộc hôn nhân này.
Ngôi vị Thái tử phi quá quan trọng.
Ta là kẻ mù, sao có thể đảm đương?
Cuộc hôn sự này, hoàn toàn do hoàng đế lúc say mà nổi hứng.
Đối với thái tử, đối với triều đình, đều không phải là lựa chọn tốt.
Trong lòng Lữ di hẳn thất vọng lắm.
Càng nghĩ, lòng càng nặng nề.
Gạch trong cung dưới chân như không bằng phẳng.
Một thoáng hoảng hốt, ta lảo đảo về phía trước.
“Á——” thị tòng khẽ kêu, không đỡ kịp.
Một bàn tay đưa tới, đỡ lấy cánh tay ta.
“Đi đường cũng không biết à?” Giọng Hàn Triệt vang lên.
Hắn đẩy thị tòng ra, tự mình nắm tay ta.
Đường cung dài dằng dặc, lòng bàn tay Hàn Triệt rất nóng.
Hắn nắm lấy tay ta, từng bước từng bước đi.
03
Vừa bước vào Phượng Nghi cung, Hàn Triệt bị Lữ di gọi vào trong.
Ta cầm nửa miếng bánh sen, ngồi ở sảnh ngoài nhai chậm rãi.
Bên trong lờ mờ có tiếng nói, nghe không rõ.
Chỉ có thỉnh thoảng tiếng Hàn Triệt cao giọng gọi “Mẫu thân!”
Mang theo vài phần xấu hổ và bực dọc.
Bánh ngọt, dính nơi cổ họng.
Ta nhấp từng ngụm trà nhỏ để trôi xuống.
Cung nhân im lặng không tiếng động, chỉ có nắp tách khẽ vang.
Rất lâu sau đó, tiếng bước chân truyền đến.
Hàn Triệt bước ra, khi đi qua mang theo một luồng gió nhỏ.
Hắn không nói gì, chỉ gõ một cái lên tay vịn của ta.
Nữ quan của Lữ di mỉm cười mời ta vào trong.
Gian trong trầm hương yên ắng, là mùi hương lạnh mà Lữ di hay dùng.
Bà nắm tay ta, để ta ngồi bên cạnh.
“A Từ,” giọng bà ôn hòa, “thành thân rồi, có vài chuyện phải học.”
Ta gật đầu: “Ngài cứ nói.”
“Ví như, phải biết cách trị chồng.”
Ta sững người.
Không giống những gì ta nghĩ.
Bà nói, đàn ông bản tính có thói xấu, không thể nuông chiều quá mức.
Có lợi cho bản thân, lúc thường có thể dỗ dành.
Nhưng khi cần lập quy củ, tuyệt đối không được mềm lòng.
Hắn cứng miệng, thì con càng phải cứng hơn.
Hắn hồ đồ, thì con cứ lạnh nhạt với hắn.
Kẹo ngọt không thể cho nhiều, cho nhiều rồi sẽ không biết trân trọng.
“Phải để hắn hiểu, sự dịu dàng của con không phải điều hiển nhiên. Nụ cười của con, hắn phải biết quý.”
Ngón tay bà khẽ vạch lên lòng bàn tay ta, mang theo chỉ dẫn.
Từ Phượng Nghi cung bước ra, Hàn Triệt đang tựa dưới hiên.
Thấy ta ra, hắn hất nhẹ mí mắt.
“Mẫu thân nói gì với nàng thế? Lâu như vậy.”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn, mỉm cười khẽ.
“Mẫu thân dạy ta vài đạo lý.”
“Đạo lý gì?”
“Đạo lý phu thê.”
Hàn Triệt đột ngột ho khan, như bị sặc nước miếng.
Một lúc sau, nghẹn ra một câu:
“…Nàng học thứ gì đứng đắn chút đi!”
04
Ngày thứ ba về thăm nhà mẹ đẻ.
Rèm xe vừa vén lên, Hàn Triệt đã nhảy xuống trước.
Hắn quay người lại, đưa tay đỡ cánh tay ta xuống xe.
Chân vừa chạm đất, cha ta đã bước tới.
Hàn Triệt hắng giọng, chưa chào hỏi gì đã bắt đầu báo tên món ăn.
“Cha, con muốn ăn móng giò kho, vịt tám bảo, đầu sư tử nhân cua, cá thì là hầm trong…”
Hắn liền một hơi kể bảy tám món, đều là món tủ của đầu bếp nhà ta.
Cha ta cười hề hề: “Biết ngay con muốn ăn mà! Cơm trưa chuẩn bị xong rồi! Cứ yên tâm!”
Mắt Hàn Triệt sáng rỡ: “Tốt quá! Cha, bữa tối con muốn cá phi lê om rượu gạo, tôm xào dầu, thịt dê kho vàng, thêm canh măng tươi hầm giăm bông.”
Ta: “…”
Cha ta: “…”
Không khí yên tĩnh trong chớp mắt.
Cha ta hít sâu một hơi, vỗ ngực:
“…Được!”
Hàn Triệt hài lòng: “Cảm ơn cha!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8