Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyệt Tình Chi Thư
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-30 17:29:44 | Lượt xem: 2

Vì một người như vậy mà lỡ dở cả thanh xuân, thật là bi ai thay.

“Thẩm đại nhân, ngươi biết năm nay ta bao nhiêu tuổi chăng?”

Hắn thoáng ngẩn người, có lẽ không ngờ ta sẽ hỏi câu ấy. Suy nghĩ hồi lâu, mới chậm rãi đáp:

“Hai mươi hai.”

Ta nhìn hắn, mắt đẫm lệ:

“Khắp Yến thành, còn ai hơn ta—một cô nương đã hai mươi hai tuổi mà chưa xuất giá?”

“Ngươi thực sự không biết ba lần bị dời hôn kỳ, ta phải gánh chịu bao nhiêu lời đàm tiếu ư? Ngươi thật sự chưa từng nghe người ta sau lưng nghị luận ta thế nào sao?”

Sắc mặt Thẩm Chi Hạc lập tức tái nhợt. Những lời cay độc kia, hắn không phải chưa từng nghe, chỉ là chưa bao giờ để tâm, càng chưa từng vì ta mà phản bác một lời.

Giờ ngẫm lại, chỉ nghe thôi đã khó chịu, huống hồ người bị đâm là chính ta?

Hắn nhắm mắt lại, thanh âm run rẩy:

“Lỗi ở ta… ta cứ nghĩ nàng không để tâm đến những lời đó.”

Sao có thể không để tâm? Chỉ là… chẳng có ai che chở cho ta, nên đành phải tỏ ra không để tâm mà thôi.

10

Hắn bước đến, sắc mặt bi thương, vươn tay nắm lấy tay ta:

“A Đường, ta không từ hôn nữa. Ta sẽ không cưới Hoàn Khanh.”

Ta lạnh lùng rút tay về:

“Thẩm đại nhân, thư từ hôn ta đã trao cho ngươi rồi. Chúc ngươi cùng trưởng tỷ trăm năm hòa hợp, bạch đầu giai lão.”

“A Đường, A Đường!”

Ta xoay người bước vào thiền viện, chẳng muốn nhiều lời cùng hắn nữa.

Sau lưng, thanh âm Thẩm Chi Hạc đuổi theo:

“A Đường, chuyện từ hôn không phải nàng quyết là được! Lần này đến lượt ta chờ nàng. Ba năm sau, ta nhất định sẽ cưới nàng làm vợ!”

Bước chân ta thoáng khựng lại, nhưng cuối cùng vẫn không nói cho hắn biết—thư từ hôn, ta đã viết hai bản, bản còn lại đã giao cho Thẩm phu nhân.

Tuy rằng mấy năm nay phụ thân ta quan lộ hanh thông, danh vọng nhà họ Tống ở Yến thành cũng dần cao, nhưng rốt cuộc vẫn không lọt được vào mắt các thế gia vọng tộc.

Thẩm phu nhân xưa nay vốn không ưa ta, vẫn luôn cho rằng ta không xứng với Thẩm Chi Hạc. Nay có cơ hội từ hôn, tất nhiên bà sẽ không bỏ qua.

Trong mắt bà, Thẩm Chi Hạc dù có cưới công chúa cũng không phải chuyện quá đáng. Năm xưa nếu không phải vì con trai năn nỉ cầu xin, bà cũng chẳng chịu gật đầu cho hai chúng ta đính hôn.

Bởi không thích, cho nên mới dung túng Thẩm Chi Hạc ba lần dời hôn kỳ như trò đùa.

Nay có cơ hội dứt bỏ mà không tổn hại danh tiếng con trai, tất nhiên bà sẽ nắm chặt không buông.

Tháng thứ ba sau khi từ hôn, Thẩm Chi Hạc thành thân.

Tân nương không phải trưởng tỷ, mà là Trường Lạc quận chúa.

Chuyện ấy, ta vốn đã đoán được.

Thẩm phu nhân làm sao có thể để một nữ tử từng hòa ly trở thành chủ mẫu Thẩm gia?

Nghe nói hôm đại hôn, Thẩm Chi Hạc uống rượu đến say khướt, miệng không ngừng gọi:

“A Đường… A Đường…”

Người biết chuyện cũ giữa ta và Thẩm Chi Hạc nghe được tin liền cố ý truyền đến tai ta, chỉ mong được xem một hồi kịch vui miễn phí.

Mà ta, sau khi nghe xong, chỉ cười nhạt cho qua.

Ta cùng Thẩm Chi Hạc sớm đã từ hôn, hắn nay ra sao thì có liên quan gì đến ta?

11

Sau khi Thẩm Chi Hạc thành thân, mẫu thân cùng trưởng tỷ đến chùa Thành An dâng hương, cố ý tới gặp ta một lần.

Nhiều ngày không gặp, trưởng tỷ tiều tụy hơn xưa rất nhiều, xem ra không thể như nguyện gả cho Thẩm Chi Hạc là đả kích không nhỏ đối với nàng.

Ta vẫn chẳng thể hiểu nổi, chúng ta là tỷ muội ruột thịt, cớ sao nàng luôn phải làm khó ta, mọi thứ ta có nàng đều muốn cướp đi.

Nay hao tâm tổn trí, cuối cùng lại vì người khác mà may áo cưới, chẳng biết trong lòng trưởng tỷ có từng hối hận lấy một khắc nào?

Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt ta trần trụi mang theo giễu cợt, nàng lại giở trò cũ, òa khóc nhào vào lòng mẫu thân:

“Nương, tam muội là đang chê cười ta đấy.”

Mẫu thân nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, an ủi đôi câu, rồi trừng mắt mắng ta:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8