Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sư Tôn Song Song Tu
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-31 06:49:46 | Lượt xem: 6

Ta khựng lại một chút, rồi hỏi thẳng.
“Vậy… Lâu sư tôn, người biết ta ở đây từ khi nào?”
Lâu Tầm Sinh khựng lại, hiển nhiên không ngờ ta sẽ hỏi như thế.
Ta quay sang nhìn Vân Vọng.
“Còn người thì sao, Vân sư tôn?”
Thái độ hắn khi Lâu Tầm Sinh xuất hiện hoàn toàn không có chút kinh ngạc nào cả.
“Một trăm năm trước.” – Vân Vọng nói.
Một trăm năm trước? Chẳng phải chính là lúc ta mới vừa bái nhập Kỳ Dương Tông sao?
Nói cách khác… Ngay từ đầu, hai người họ đã biết hết mọi chuyện rồi?!
Ta ngây người, trân trân nhìn gương mặt bình thản, ôn hòa của Vân Vọng, lại liếc sang khuôn mặt đang quay đi né tránh của Lâu Tầm Sinh.
Trong đầu như vang lên một tiếng “oành” — bị sét đánh giữa trời quang.
Một trăm năm trước, ta còn đang quỳ bái sư, môn quy còn chưa thuộc hết…
“Sao các người biết được?”
Hai người đồng loạt khựng lại, cùng lúc buông tay.
Sắc mặt Lâu Tầm Sinh vẫn âm trầm như cũ.
Vân Vọng đưa tay xoa nhẹ cánh tay ta, trong mắt tràn đầy áy náy.
“Xin lỗi, A Miên… ta không chú ý đến lực tay.”
Ta vừa xoa cánh tay đau nhức, vừa nhìn hai vị sư tôn trước mặt.
Dù gì thì kế hoạch buông xuôi cuộc đời tạm thời cũng tan thành mây khói. Chi bằng giờ cứ giữ ổn hai vị tổ tông này trước, sau này tìm thời cơ chuồn êm cũng chưa muộn.
“Thật ra… cũng không phải là không thể thương lượng.”
Ta hắng giọng, cố tình kéo dài ngữ điệu như đang dọn đường.
“Hai người các ngươi…”
Lâu Tầm Sinh lạnh giọng cắt ngang lời ta.
“Không có thương lượng gì hết.”
Ta khựng lại một chút, rồi hỏi thẳng.
“Vậy… Lâu sư tôn, người biết ta ở đây từ khi nào?”
Lâu Tầm Sinh khựng lại, hiển nhiên không ngờ ta sẽ hỏi như thế.
Ta quay sang nhìn Vân Vọng.
“Còn người thì sao, Vân sư tôn?”
Thái độ hắn khi Lâu Tầm Sinh xuất hiện hoàn toàn không có chút kinh ngạc nào cả.
“Một trăm năm trước.” – Vân Vọng nói.
Một trăm năm trước? Chẳng phải chính là lúc ta mới vừa bái nhập Kỳ Dương Tông sao?
Nói cách khác… Ngay từ đầu, hai người họ đã biết hết mọi chuyện rồi?!
Ta ngây người, trân trân nhìn gương mặt bình thản, ôn hòa của Vân Vọng, lại liếc sang khuôn mặt đang quay đi né tránh của Lâu Tầm Sinh.
Trong đầu như vang lên một tiếng “oành” — bị sét đánh giữa trời quang.
Một trăm năm trước, ta còn đang quỳ bái sư, môn quy còn chưa thuộc hết…
“Sao các người biết được?”
Ta nhìn chằm chằm vào Vân Vọng, giọng nói cũng bắt đầu run lên.
Hai tông môn vốn là kẻ thù không đội trời chung, xưa nay không qua lại.
Đệ tử Kỳ Dương Tông lại luôn ẩn danh hành sự, sao có thể…?
Vân Vọng cụp mắt, khẽ cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm lên mi tâm ta, lực đạo dịu dàng như đang chạm vào đồ sứ dễ vỡ.
Ngươi lần đầu tiên làm nhiệm vụ ở Kỳ Dương Tông, chém giết con Hồng Diễm Hổ nổi loạn ấy, đã dùng đến bộ pháp ‘Lưu Vân Bộ’ của Tịch Nguyệt.
Bộ pháp đó là ta sáng tạo riêng, ngoài ngươi ra không ai học cả.
Ta bỗng chết sững.
Năm đó vì muốn nhanh chóng giải quyết con yêu hổ kia, quả thật ta đã theo bản năng dùng chiêu thuận tay nhất. Không ngờ chỉ một sơ hở đó, lại lộ tẩy toàn bộ thân phận.
Vậy còn Lâu Tầm Sinh thì sao? Chẳng lẽ tên đó cũng dựa vào bộ pháp mà nhận ra?
Như đọc được suy nghĩ trong đầu ta, Lâu Tầm Sinh hừ nhẹ một tiếng.
Hắn rốt cuộc cũng quay đầu lại, trong ánh mắt mang theo vẻ khinh thường, lại xen chút… đắc ý khó diễn tả thành lời.
Ngươi lúc luyện kiếm ở Kỳ Dương Tông, luôn thích dùng tay trái cầm kiếm, góc ra chiêu luôn lệch phải ba phần.
Năm xưa ngươi vừa gia nhập Tịch Nguyệt, giúp tiểu sư muội đánh đuổi bọn sơn tặc, cũng dùng đúng chiêu thức đó.
Rõ ràng tu vi không thấp, lại cố tình giấu giếm, làm ra vẻ yếu đuối. Ngươi tưởng không ai nhìn ra chắc?
Ta cứng họng.
Hóa ra cái màn “đại sư tỷ hai mặt” mà ta dày công dựng lên, trong mắt hai vị sư tôn này lại trong suốt như nước suối?
Vậy thì… trước giờ vì sao họ không vạch trần?
Cứ thế để mặc ta ban ngày ở Tịch Nguyệt trồng hoa luyện đan, ban đêm sang Kỳ Dương chém yêu trừ ma, tự làm mình khổ như trâu như ngựa?
Ta nghiến răng, cố kìm nén nỗi nhục nhã trào lên tận óc.
Vậy… tại sao các ngươi không nói sớm?
Ta cảm thấy mình chẳng khác gì một con hề nhảy nhót suốt trăm năm trên sân khấu, mà khán giả phía dưới đã sớm biết kết cục từ đầu.
Vân Vọng khẽ thở dài, đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc bị gió thổi loạn của ta.
Ta nghĩ có lẽ ngươi có nỗi khổ riêng, không muốn nói, nên ta không hỏi.
Huống chi… nhìn ngươi ở Tịch Nguyệt Tông cười vui vẻ như vậy, ta cũng không nỡ vạch trần.
Lâu Tầm Sinh thì đã thu lại vẻ mặt âm trầm, trảm yêu kiếm trong tay hắn “keng” một tiếng cắm lại vào vỏ, giọng điệu vẫn cứng nhắc như thường lệ.
Kỳ Dương Tông ta xưa nay chỉ nhìn thực lực.
Ngươi có thể ngồi vững vị trí đại sư tỷ, là dựa vào bản lĩnh của chính mình, chẳng cần biết ngươi ở tông môn khác là thân phận gì.
Chỉ là…
Chỉ là cái gì?
Lâu Tầm Sinh không trả lời nữa.
Vậy… hai người các ngươi đã sớm biết ta mệt mỏi, muốn rời đi?
Ta dè dặt hỏi thử.
Vân Vọng khẽ gật đầu.
“Trăm năm gần đây, số lần ngươi quay về Tịch Nguyệt ngày càng ít. Mỗi lần trở lại đều mang theo vẻ mệt mỏi. Cả canh tuyết liên ta tự tay nấu, ngươi cũng chẳng còn tâm trí mà uống.”
Lâu Tầm Sinh cũng thấp giọng nói.
“Ngươi cũng dần ít nhận nhiệm vụ ở Kỳ Dương hơn. Lần luận kiếm trước, ngay cả kiếm cũng không cầm vững.”
Cũng đúng là thế thật.
Dù sao cũng đã quyết tâm rút lui, làm việc tất nhiên không còn toàn tâm toàn ý nữa.
Ta bất lực thở dài một tiếng.
Còn đang định nói gì đó… trước mắt chợt tối sầm lại.
3.
Lúc ánh sáng trở lại, ta đã không còn ở Tịch Nguyệt Tông nữa.
Bởi vì nơi này — là địa bàn của Lâu Tầm Sinh.
Hắn dùng Kính Chuyển Ảnh.
Cho nên, đến cả Vân Vọng cũng không kịp phản ứng.
Màn che đen thẫm thêu hoa văn ẩn hiện hình yêu thú, trong không khí phảng phất mùi máu tươi và khí lạnh kim loại — chính là mật thất chỉ hắn mới có thể vào được.
“…Sư tôn, người đây là…”
Ta vừa mở miệng, đã thấy hắn xoay người áp sát.
Tấm huyền bào quét qua mặt đất mang theo một cơn gió lạnh rít lên.
Bàn tay hắn vươn ra, giữ lấy cằm ta. Lực đạo không nặng, nhưng mang theo áp chế khó cưỡng, ánh mắt trầm đục cuộn lên hung ý âm u, xen lẫn chút cố chấp không sao gọi tên.
Ánh mắt chạm nhau, hắn cố kiềm lại hơi thở, rồi khẽ nói.
“Ngươi chẳng phải muốn song tu sao? Ta cũng được.”
Giọng nói khàn hơn thường ngày, trầm thấp mang theo hơi thở nóng rực.
Đầu ngón tay hắn lướt qua làn da dưới cằm ta, nhẹ nhàng ma sát, rồi tiếp tục.
“Những gì Vân Vọng có thể cho ngươi, ta có thể cho gấp đôi. Kể cả… song tu.”
…Hả?
Ta bị câu nói thẳng thừng mà bá đạo ấy làm nghẹn họng, vội vàng giãy khỏi tay hắn.
“Sư tôn, chuyện song tu… không thể đem ra đùa được, hơn nữa…”
Song tu “gấp đôi” là sao?
Chẳng lẽ… Vân Vọng hai lần, hắn bốn lần?
Thế giới quan của ta như bị sụp đổ một góc.
“Ta không đùa.”
Hơi thở của hắn phả lên má ta, nóng rực, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ lạnh như băng mọi khi.
Ta nhìn thấy trong mắt hắn ánh lên sự căng thẳng không thể che giấu, bỗng nhiên lại nhớ tới dáng vẻ vành tai đỏ ửng khi Vân Vọng cởi đai lưng, trong lòng dâng lên vài phần bất lực đến nực cười.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8