Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bán Nhà Để Nuôi Ban Nhạc
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-01 07:09:18 | Lượt xem: 6

16

Một phong cách trang trí kiểu Mỹ thuần túy, xa hoa.

Sàn gỗ tự nhiên, tường ốp gỗ tự nhiên, đồ nội thất cũng toàn bằng gỗ tự nhiên.

Chỉ nhìn qua vân gỗ và màu sắc đã biết đây không phải loại gỗ tầm thường.

Sau này một người bạn rành về nội thất bảo tôi, đó đều là gỗ đào thượng hạng.

Đèn chiếu sáng cũng khiến tôi phải trầm trồ kinh ngạc.

Những chiếc đèn chùm lộng lẫy, kiểu đèn thường thấy trong trang trí xa hoa kiểu Mỹ, với thiết kế cầu kỳ, tinh xảo…

Nói ngắn gọn thế này, từng chi tiết nhỏ trong căn nhà đều hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của tôi.

Hơn nữa, dù căn nhà này đã bán ra hơn ba năm, nhưng chủ nhà chỉ mới dọn vào chưa đầy một năm.

Vì việc trang trí xa hoa phức tạp như vậy cần rất nhiều thời gian.

Lại thêm đúng vào thời kỳ dịch bệnh, khu dân cư thường xuyên bị phong tỏa.

Việc thi công cứ gián đoạn liên tục, kéo dài hơn một năm.

Sau đó còn cần thêm thời gian để khử mùi vật liệu.

Tính ra, gia đình họ dọn vào ở cũng chưa tới một năm tròn.

Nội thất trong nhà còn rất mới.

Tôi đi một vòng quanh nhà, rồi lén hỏi môi giới:

“Nhà đẹp thế này, sao lại bán đi? Có chuyện gì khuất tất không vậy?”

“Chỉ tại dịch bệnh cả thôi!” – vợ chủ nhà bất ngờ tiếp lời.

“Yên tâm đi, nhà này chúng tôi mới ở chưa đầy một năm, ông bà lớn tuổi chưa từng tới đây.”

“Chỉ có ba người nhà chúng tôi ở thôi.”

“Vì dịch bệnh làm ăn thua lỗ, đến tiền vay thế chấp cũng trả không nổi nữa.”

“Nói thật, nếu còn chút hy vọng, tôi tuyệt đối sẽ không bán.”

“Ngôi nhà này là tôi tự tay trang trí, từng viên gạch từng món đồ đều do tôi tỉ mỉ chọn lựa.”

Tôi nhớ không nhầm thì khoản vay thế chấp của họ mỗi tháng hình như hơn mười hai nghìn tệ.

“Trang trí rất có gu, tôi thật sự rất thích.”

Tôi chân thành tán thưởng.

Thật lòng, từng chi tiết thiết kế ở đây đều khiến tôi mê mẩn.

Đặc biệt là phòng làm việc, giá sách toát lên vẻ vững chãi, bàn làm việc vừa lộng lẫy vừa khí thế.

Ngồi đây chơi game chắc chắn sẽ cực kỳ đã.

“Hơn nữa, giá nhà họ rao cũng không cao, tính ra cực kỳ đáng đồng tiền.”

“Toàn bộ nội thất tặng luôn, không mang đi món nào, tuyệt vời luôn…” – môi giới thì thầm với tôi.

“Mua!” – tôi lập tức quyết định.

“Tối nay ký hợp đồng được không?”

“Được!”

“Vậy gọi chồng chị tới luôn đi, chúng ta ký hợp đồng ngay.”

Từ lúc bước vào xem nhà đến lúc quyết định mua, chỉ vỏn vẹn 20 phút.

Nhưng đến khi ngồi vào bàn chuẩn bị ký hợp đồng, chủ nhà rốt cuộc cũng nhận ra tôi.

17

Khi cả hai bên ngồi xuống chuẩn bị ký, tôi bỗng nhớ ra mình chưa mặc cả chút nào.

Liền cười đùa:

“Có thể bớt thêm chút được không?”

“Tất nhiên, không bớt cũng chẳng sao.”

“Chỉ là tôi không trả giá thì cảm giác như mình thiệt thòi vậy thôi, hahaha!”

Vợ chủ nhà liếc nhìn chồng một cái rồi nói:

“Giá nhà chúng tôi đưa ra đã là thấp nhất rồi, cả khu này chẳng ai rao giá thấp hơn đâu.”

“285 vạn, chỉ có 15.000 tệ một mét vuông, vì chúng tôi đang cần tiền gấp.”

“Vậy nếu tôi trả toàn bộ bằng tiền mặt thì sao?”

“Chuyển khoản ngay lập tức?”

“Đúng vậy.”

“Thế thì anh phải nghĩ kỹ nhé.”

“Nếu trong tay không đủ tiền, còn phải vay mượn gấp thì chi bằng vay ngân hàng cho nhanh.”

“Chúng tôi đang cần tiền lắm đấy.”

Môi giới có vẻ rất lo lắng về khả năng tài chính của tôi, dù sao lúc đầu tôi cũng chỉ đến để thuê nhà.

“Không sao, tôi có đủ tiền mặt.” – tôi tự tin đáp.

“Vậy thì, bớt cho cậu thêm 5 vạn…” – chủ nhà cắn răng quyết định.

“Đây thực sự là giá bán tháo thấp nhất rồi.”

“Toàn bộ nội thất cũng để lại cho cậu, toàn là đồ xịn đấy.”

“Trang trí nhà này… haizz, không muốn nhắc nữa, vốn dĩ tôi định ở đây tới già, đâu ngờ phải bán.”

“Không ngờ chuyện làm ăn lại đổ vỡ nhanh như vậy.”

Họ làm kinh doanh buôn bán tại chợ đầu mối, có quầy riêng của mình.

Lúc ký hợp đồng, tôi lấy chứng minh thư ra.

Chủ nhà liếc nhìn một cái, sững người, rồi lại nhìn tôi.

Tôi theo phản xạ kéo khẩu trang lên cao hơn.

Anh ta do dự một lúc, cuối cùng không nói gì, vẫn ký hợp đồng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Giao dịch thành công với giá 2,8 triệu.

Vì tôi thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt, không dính dáng đến khoản vay nào nên thủ tục diễn ra rất nhanh, chỉ một tuần đã hoàn tất sang tên.

Nhưng sau khi sang tên, khi đi làm thủ tục chuyển đổi điện nước, môi giới lại nói với tôi, vợ chủ nhà còn một số yêu cầu nhỏ, hỏi tôi có thể đồng ý không.

18

Vợ chủ nhà thông qua môi giới đưa ra ba yêu cầu.

Thứ nhất, cô ấy muốn tháo dỡ một chiếc máy điều hòa.

Căn hộ này tất cả các phòng và phòng khách đều dùng điều hòa trung tâm, chỉ riêng phòng bếp lắp một chiếc điều hòa treo tường.

Cô ấy giải thích rằng lúc trang trí đã tính trước, vì bếp có nhiều dầu mỡ, dễ làm hỏng điều hòa, sửa chữa điều hòa trung tâm lại phức tạp, nên mới lắp riêng một chiếc điều hòa treo.

Bây giờ họ đang thuê nhà, căn nhà thuê không có điều hòa, cô ấy muốn tháo chiếc máy lạnh nhỏ đó đem về lắp cho phòng của con.

Nhưng vì lúc bán nhà đã thỏa thuận là bán cả căn, nên về lý tôi hoàn toàn có quyền từ chối.

Tôi nghĩ một lát, rồi nói:

“Chiếc điều hòa nhỏ đó cũng chỉ hai ba ngàn tệ thôi nhỉ?”

“Tôi đưa cho cô ấy 5000 tệ để cô ấy tự mua máy mới, đỡ phải tháo ra tháo vào, rắc rối lắm.”

Yêu cầu thứ hai là, cô ấy hỏi liệu có thể đem theo tấm nệm trong phòng ngủ chính hay không.

Cô ấy viện lý do rằng nằm trên giường người khác thì không tốt, mà để người khác nằm lên giường mình thì cũng chẳng hay.

Nhưng lúc bán nhà đã thỏa thuận là tặng kèm toàn bộ nội thất, nên cô ấy ngại bê cả cái giường đi, chỉ xin mang theo tấm nệm cho có lệ.

Tôi sau đó tra cứu thì biết, tấm nệm đó là của một thương hiệu Mỹ, giá trị hơn mười mấy vạn tệ.

Yêu cầu thứ ba là, cô ấy muốn mang đi một chiếc ghế sofa trong phòng làm việc, vì căn nhà thuê hiện tại trống trơn, phòng khách chẳng có gì.

Hai yêu cầu sau này, tôi cũng đồng ý hết.

Môi giới mừng rỡ như nhặt được vàng.

Cảm thấy tôi đúng là người dễ nói chuyện nhất quả đất.

Chỉ có tôi mới hiểu, ngay cả khi cô ấy dọn sạch cả nhà, tôi cũng sẽ gật đầu.

Tôi chỉ cần căn nhà này mà thôi.

Đúng là món quà của ông trời ban cho.

Cầm chìa khóa trong tay, tôi không thể chờ lâu hơn, lập tức mở cửa.

Nhìn căn nhà từng mất đi rồi lấy lại được, tôi cứ ngỡ mình đang mơ.

Nhưng không ngờ, ngôi nhà này sau đó lại kéo theo một mớ phiền phức.

Chương 6 tiếp :

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8