Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hợp Đồng Chiếm Hữu
Chương 5 HỢP ĐỒNG CHIẾM HỮU

Cập nhật lúc: 2026-02-01 17:43:20 | Lượt xem: 5

Đến mức hơi thở phập phồng, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở mạnh.

“… Gan em cũng không nhỏ nhỉ.”

Giọng anh ta hơi khàn.

“Đúng thế, vậy được không nè?” Tôi tiếp tục truy hỏi.

“Là tôi đánh giá thấp em rồi.”

Anh ta hơi nghiêng đầu.

“Đúng rồi đó, vậy rốt cuộc có được không?” Tôi gật đầu như gà mổ thóc.

Phong Dạ đã hoàn toàn xoay mặt sang hướng khác, để lộ một đường nét cực kỳ đẹp trai.

Anh ta nhắm mắt lại:
“Đổi cách xưng hô.”

Nhận ra anh ta đã mềm lòng, tôi hớn hở:
“Chồng ơi~”

“Ừm.”

Là đồng ý rồi!!!

Ngay lập tức, tôi cúi đầu, hôn mạnh lên má anh ta một cái—

Sau đó, vung tay, tát xuống!

12

Trước khi đi làm, tôi cân nhắc đưa tiền thuê nhà cho Phong Dạ, nhưng anh ta từ chối.

Tôi bảo muốn tìm chỗ khác để ở, anh ta lại nói còn nhiều biệt thự khác có thể cho tôi ở.

Anh ta để tôi tận hưởng thân thể, đáp ứng mọi yêu cầu, chỉ cần tôi gọi một tiếng “chồng” là được.

Không chỉ thế, còn thường xuyên mang quà tặng, quan tâm tôi từ mọi mặt nhưng lại chẳng nói gì.

Đây mà là người đã từng lạnh lùng đặt ra hàng tá quy tắc để tránh tôi bám lấy anh ta sao?

Cuối tuần, Phong Dạ lại tự dâng thân đến.

Tôi túm lấy cà vạt của anh ta, kéo vào phòng làm việc.

Khi anh ta bế tôi lên bàn, tôi lại đẩy anh ta ra.

Ánh mắt Phong Dạ lộ vẻ nghi hoặc.

Tôi kéo cà vạt của anh ta, chậm rãi hỏi:
“Phong Dạ, anh đang theo đuổi tôi đấy à?”

Người đàn ông im lặng vài giây, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Không rõ ràng sao?”

Tôi nhấc chân đá bay đôi dép, nhẹ nhàng đá vào đùi anh ta, khoanh tay, hơi nhếch cằm lên.

“Được thôi.”

“Nhưng anh phải chấp nhận quy tắc của tôi.”

“Chúng ta thử xem thế nào đã.”

Tối hôm đó, tôi mượn máy tính của Phong Dạ, liệt kê ra tất cả các điều khoản mà tôi từng mơ tưởng trong đầu.

Sau đó, ký kết một bản hợp đồng bất bình đẳng với anh ta.

Ừm, là bất bình đẳng đối với anh ta.

[Điều 1: Luôn có mặt khi được gọi, khi dâng hiến phải nghiêm túc và nhiệt tình.]

Khoản này, anh ta thực hiện rất tốt.

Mỗi lần tôi vừa nhắn tin, người liền xuất hiện ngay lập tức.

Nhưng điều đáng ghét là anh ta luôn xuất hiện với dáng vẻ quá mức quyến rũ trước mắt tôi.

Càng đáng ghét hơn là tôi không thể cưỡng lại được, thậm chí chưa suy nghĩ kỹ, tay đã vòng lên cổ anh ta rồi.

Ai ăn ai thì không rõ, nhưng vì tôi là người đặt ra luật chơi, nên tất nhiên tôi có thể tùy ý dừng lại bất cứ lúc nào.

“Xem ra màn thể hiện của tôi khiến em rất hài lòng.”

Phong Dạ chống tay xuống bên cạnh tôi, hơi thở vẫn chưa ổn định lại.

Tôi quay đi chỗ khác:
“Đâu có, còn kém xa lắm. Không biết anh lấy đâu ra cái nhận định sai lầm đó…”

“Nhưng mắt em thì—”

Tôi bịt miệng anh ta lại, thái độ kiêu ngạo hoàn toàn trái ngược với hình tượng ngoan ngoãn trước đây.

“Lời nào nên nói, lời nào không nên nói, anh nên hiểu chứ?”

Người đàn ông gật đầu.

Trước khi tôi rút tay về, lòng bàn tay bị anh ta hôn nhẹ một cái.

Khoảnh khắc đó, cả người tôi tê rần.

Không quen với dáng vẻ dịu dàng này của Phong Dạ, tôi vô thức tát anh ta một cái.

… Nhẹ lắm, thật sự không phải cố ý!

Nhưng Phong Dạ chỉ lẳng lặng nhìn tôi một cái, sau đó bế bổng tôi lên, đi thẳng vào phòng tắm.

Tôi chằm chằm nhìn anh ta suốt dọc đường, cố tìm xem có chút tức giận nào không.

Nhưng không có.

13

Trời ơi, Phong Dạ này căn bản là không có giới hạn!

Trong hợp đồng tôi đặt ra, có hai điều khoản quan trọng:

[Điều 10: Quyền thêm, bớt, sửa đổi hợp đồng thuộc về Hứa Chiêu Doanh.]

[Điều 11: Quyền giải thích cuối cùng cũng thuộc về Hứa Chiêu Doanh.]

Đây hoàn toàn là điều khoản bá đạo!

Nhưng không chỉ đồng ý ngay lập tức, anh ta còn toàn tâm toàn ý chấp hành, dù sau này tôi thêm bớt đủ kiểu cũng chưa từng phản đối.

Sau gần hai tháng, Phong Dạ chấp hành nghiêm túc đến mức khiến tôi nghi ngờ rằng anh ta đang tận hưởng nó.

Bắt gặp tôi nhìn chằm chằm, anh ta cởi áo khoác, ngồi xuống bên cạnh tôi.

Rất tự nhiên, giúp tôi duỗi thẳng đôi chân đang khoanh lại, đặt lên đùi mình.

Sau đó, bắt đầu xoa bóp bắp chân cho tôi.

Nếu không phải vì biểu cảm vẫn điềm tĩnh như thường, tôi đã nghi ngờ bên trong vỏ bọc của anh ta đã bị ai đó thay thế.

“Nhìn gì vậy?”

Phong Dạ hỏi mà không ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm trước đây thoáng chút dịu dàng.

Tôi khoanh tay trước ngực:
“Từ nay về sau, tôi nhìn đâu, anh không được hỏi.”

Khoé môi anh ta khẽ nhếch lên:
“Được.”

Thấy chưa?

Dạo gần đây, Phong Dạ chính là kiểu thái độ này.

Khiến tôi thực sự nghi ngờ rằng dù tôi có dẫm lên đầu anh ta mà nhảy múa, anh ta cũng sẽ lo lắng rằng tóc mình có làm xước chân tôi không.

Thế này thì tôi quá hư rồi.

Nên cũng đến lúc dừng lại.

Nhưng mà…

Trước khi dừng lại, làm một cú cuối cùng vậy.

Tôi đột ngột rút chân về, quả nhiên Phong Dạ ngước lên nhìn tôi.

“Cuộc kiểm tra kết thúc.”

Tôi ôm gối, bình tĩnh tuyên bố.

“Ừm, vậy kết quả thế nào?”

Tôi cười nhẹ:
“Thật ra thì cũng khá hài lòng…”

Phong Dạ hơi nheo mắt lại:
“Nhưng sao?”

“Nhưng mà…”

“Trước khi có kết quả chính thức, tôi đã để mắt đến một người khác rồi, nên… xin lỗi nhé.”

Lời vừa dứt, cổ tay tôi bị túm chặt, kéo mạnh ra phía sau.

Phong Dạ cúi sát xuống, lông mày nhíu chặt:

“Em đang đùa tôi đấy à?”

“Không rõ ràng à?”

Vừa dứt lời, môi tôi lập tức bị chặn lại.

Tưởng rằng nụ hôn này sẽ kéo dài, ai ngờ chưa đến một phút đã dừng lại, khiến tôi cảm thấy chưa đủ.

Đầu ngón tay Phong Dạ lướt nhẹ qua môi tôi.

“Trước đây là tôi có vấn đề. Là tôi bắt nạt em.”

“Hứa Chiêu Doanh, xin lỗi.”

Một lời xin lỗi rất nghiêm túc.

Phong Dạ vốn là một người lạnh lùng, xa cách, nhưng lúc này, vành tai anh ta lại đỏ ửng.

Trong hợp đồng ban đầu, tôi đúng là người chịu thiệt.

Nhưng khi đổi vai trò, tôi đã khiến anh ta nếm trải gấp ngàn lần.

Dù vậy, kiểu trả đũa trẻ con này bỗng nhiên cảm thấy chẳng còn thú vị nữa.

Huống hồ…

Thứ khiến tôi thấy vui vẻ hơn, chính là con người anh ta.

Tôi khẽ nghiêng đầu, có chút không tự nhiên, chỉ “ừm” một tiếng.

Phong Dạ kéo tôi lại gần, ôm chặt vào lòng, đặt lên trán tôi một nụ hôn nhẹ.

“Vậy, tôi có vinh hạnh trở thành bạn trai em không?”

Tôi đẩy anh ta ra ngay lập tức:
“Anh nằm mơ đi!”

Tôi trừng mắt, nhưng ánh mắt không tránh khỏi lướt qua lồng ngực căng đầy dưới lớp sơ mi của anh ta.

Bao giờ hấp vậy?

Càng ngày càng lớn rồi!

“Thật sự không được à?”

Phong Dạ truy hỏi.

Cũng không biết thế nào, nhưng trong khoảnh khắc chớp mắt ấy, cúc áo trên cùng của anh ta đã bung ra.

Chết tiệt.

“Bạn trai cũng phải có thời gian kiểm tra.”

Phong Dạ ghé sát hơn.

Cả lồng ngực to lớn kia cũng ghé sát hơn.

“Em có thể lập ra quy tắc kiểm tra bạn trai.

Sau khi yêu nhau, có thể tiếp tục lập quy tắc yêu đương… thế nào?”

Wow.

Người này không ngờ lại giỏi cả miệng lẫn dáng người thế này.

Tôi không trụ được nữa, đặt mạnh tay lên ngực anh ta:
“Được, được rồi, mai viết.”

“Vậy tối nay không—”

Tôi cắt ngang:
“Anh nghĩ sao? Bếem vào phòng đi.”

“Còn nữa, em muốn đặt ra quy tắc đầu tiên ngay bây giờ: Không được nghi ngờ em, phải tuyệt đối nghe lệnh em.”

Người chấp hành quy tắc mỉm cười.

“Tuân lệnh.”

End

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8