Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Học Bá Băng Sơn Bị Tôi Thu Phục

Học Bá Băng Sơn Bị Tôi Thu Phục

Lời dẫn truyện:

VĂN ÁN:

Họp lớp hôm đó, cả lớp đều đang cố gắng gán ghép chồng tôi với bạch nguyệt quang của anh ấy.

Điện thoại trên bàn rung lên điên cuồng, nhóm bạn học cấp ba nhảy vọt 99+ tin nhắn mới, tất cả đều xoay quanh một người — hoa khôi Lý San San.

【Cô ấy về nước rồi! Ngay hôm nay luôn đó!】

【Đệt thật! Cơ hội của Thẩm Diễm Kỳ tới rồi! Nhất định phải gán ghép hai người họ lại với nhau!】

【Học bá lạnh lùng vì yêu mà cúi đầu, cuối cùng thất bại trong mùa tốt nghiệp, nỗi niềm này tôi vẫn nhớ suốt mười năm trời!】

Tôi, Giang Chỉ Lạc, lặng lẽ cầm điện thoại lên.

Bọn họ không hề biết, “học bá băng sơn vì yêu mà cúi đầu” năm đó, từ ba năm trước đã trở thành chồng hợp pháp của tôi rồi.

Còn tôi, chỉ là cô bạn học bình thường vô danh, người từng tận mắt chứng kiến toàn bộ chuyện tình yêu của họ.

Họp lớp? Chụp ảnh để nối lại tiền duyên?

Tôi tắt điện thoại, liếc mắt về phía người đàn ông đang chăm chú xem tài liệu trong thư phòng, khẽ nhướng mày.

“Ông xã à, bạch nguyệt quang của anh về nước rồi đó, bạn học cũ còn kêu anh đi nối lại tiền duyên kìa.”

Anh thậm chí không thèm ngẩng đầu lên: “Không đi.”

Tôi bật cười: “Không, anh nhất định phải đi. Vở kịch hay thế này, em không muốn xem một mình đâu.”