Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tứ Hải Bát Hoang Xem Ta Kết Khế Ước
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-07 09:22:23 | Lượt xem: 4

Giao dịch với Quan Cù xong, ta và Kỷ Bạch ở lại long tộc thêm vài ngày.

Trước khi rời đi, ta đến thủy lao đón người.

Bạch Yểu Yểu đã bị tra tấn đến mức không còn hình dạng, toàn thân đầy vết roi, khuôn mặt bị cào rách.

Ba người Văn Cảnh bị nhốt ở phòng giam khác, chỉ biết đau lòng nhìn nàng, mà không thể tiến lên ôm lấy.

Thấy ta bước vào, Dung Ngọc cười khẩy:

“Tưởng ai đến chứ. Trước nàng ta còn ra dáng lắm, Văn Cảnh ngoắc một cái, liền như chó con chạy tới nịnh hót…”

Văn Cảnh lạnh lùng trừng mắt:

“Không được vô lễ.”

Khoảnh khắc này, Văn Cảnh dường như lại trở về dáng vẻ dịu dàng yêu chiều ta năm xưa.

Tựa như kẻ từng hạ dược khiến ta hôn mê không phải hắn; kẻ từng nhiều lần ấn ta vào nước cũng chẳng phải hắn.

Dung Ngọc còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bị Tùng Lăng kéo lại.

Tùng Lăng khẽ gật đầu với ta, xem như chào hỏi.

Trên đường rời đi, Văn Cảnh vẫn luôn nhìn ta.

Không biết có phải là ảo giác, trong ánh mắt hắn dường như có chút áy náy, ôn nhu, và si tình.

Bạch Yểu Yểu bị thương đến mức này rồi, vẫn không nhịn được mà chua chát lên tiếng:

“Điện hạ, Văn Cảnh ca ca đúng là rất yêu ngài.”

“Thật sao?” Ta mỉm cười nhìn nàng, “Ngươi thích thì ta tặng cho, thế nào?”

Văn Cảnh có chút ngượng ngùng:

“A Sơ, đừng nói linh tinh. Chúng ta sắp thành thân rồi, ta chỉ coi Yểu Yểu như muội muội.”

“Còn ngươi nữa, Yểu Yểu, về sau đừng gọi ta như vậy. Ta sắp thành thân với A Sơ, không muốn nàng hiểu lầm.”

Thật lạ lùng, hắn lại có lúc giải thích với ta.

Rõ ràng trước kia, hắn chỉ biết không kiên nhẫn mà nói:

“Ngươi đừng vô lý nữa.”

Bị trách mắng, Bạch Yểu Yểu uất ức gật đầu.

Ta lại không bỏ qua ánh mắt độc ác lóe lên trong mắt nàng.

Ta vờ như không thấy, liếc sang Dung Ngọc vẻ không cam lòng:

“Đã muốn ở lại hồ tộc, thì ngoan ngoãn mà giấu đuôi.”

“Không biết giấu, ta cũng không ngại tự tay chém đứt đuôi của các ngươi.”

Cả ba sắc mặt đều trắng bệch.

Nhưng e ngại có Văn Cảnh ở đó, không dám phản bác.

Về lại hồ tộc, ta sai thân vệ sắp xếp chỗ ở mới cho bọn họ, đồng thời âm thầm bố trí trọng binh canh giữ.

Khi Văn Cảnh đến tìm ta, ta đang thử áo cưới.

Ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ kinh diễm, mỉm cười nhẹ, định lấy bộ hỷ phục đặt trên khay gỗ, ta vội ngăn lại:

“Đừng động vào.”

Văn Cảnh không hiểu.

Ta đè nén cảm giác chán ghét trong lòng, cười nói:

“Bộ hỷ phục đó có vài chỗ không hợp, ta sẽ bảo thêu nữ sửa lại rồi ngươi mặc sau.”

Văn Cảnh không nghi ngờ, bước lên hai bước đến sau lưng ta:

“A Sơ, nàng thật đẹp.”

Hắn dịu dàng nhìn ta, nhẹ nhàng vòng tay ôm eo ta từ phía sau.

Âm thầm thả đuôi ra, muốn quấn lấy ta, ta theo phản xạ tránh đi.

Khuôn mặt Văn Cảnh thoáng hiện vẻ tổn thương.

Ta dời mắt, nhìn sang cửa, nơi có Kỷ Bạch sắc mặt âm trầm như muốn giết người:

“Còn có người ngoài, không hay đâu.”

Văn Cảnh nhíu mày:

“Sao hắn còn ở đây?”

Kỷ Bạch sải bước lên, giao nhân vốn xinh đẹp yếu mềm, lại túm lấy cổ áo hắn, ném một cú qua vai khiến hắn kêu đau.

Văn Cảnh vừa kêu một tiếng, còn chưa đứng vững, đã bị Kỷ Bạch quỳ gối đè lên ngực, tay nắm cổ áo đánh túi bụi.

“Ai cho ngươi tới gần nàng?”

“Nàng không cần ngươi nữa! Người thành thân với A Sơ là ta!”

“Ngươi nói hươu nói vượn nữa, ta ăn ngươi đấy!”

Vừa nói vừa nhe răng.

Ta xem đến đây cũng thấy đủ, mới giả vờ hoảng loạn mà bước lên can.

Văn Cảnh bị đánh cho mặt mũi bầm dập, sống mũi bị Kỷ Bạch đánh vỡ, máu me đầy mặt.

Hắn tức tối nhìn ta bôi thuốc cho Kỷ Bạch.

Nói là vết thương, nhưng cũng chỉ là một vết xước nhỏ trên cổ tay, không băng lại thì cũng tự lành.

“Ngươi đừng so đo với hắn.”

Ta cười khổ:

“Hắn giờ thân phận đặc biệt, bị thương thì rắc rối lắm. Ngươi mau tìm ngự y băng bó đi.”

Kỷ Bạch ngồi đó lặng lẽ, không nói gì.

Văn Cảnh tức giận rời đi.

Khi xung quanh không còn ai, ta mới hôn nhẹ lên má Kỷ Bạch để trấn an.

Đêm trước ngày đại hôn, ta ngủ mơ màng, mơ hồ cảm thấy có tiếng bước chân tới gần.

Ta tưởng là Kỷ Bạch, cũng chẳng để tâm.

Tiếng bước chân dừng lại bên giường, bóng người bao phủ, có thứ gì đó rơi lên mặt ta.

Ta theo bản năng nín thở.

Một bàn tay nhẹ nhàng vuốt lên đỉnh đầu ta.

“A Sơ, đúng là nàng, nàng lại trở về bên ta, không phải mơ.”

Văn Cảnh ngồi bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt ta, thì thầm:

“Tận mắt nhìn thấy nàng chọn tên giao nhân kia, ta hận không thể lao lên giết hắn. Ta nghĩ, nàng đã sống bên ta ba trăm năm, luôn không rời ta, sao có thể chọn hắn được?”

“Ta khao khát gặp nàng, mong nàng hủy hôn với giao nhân kia. Lúc đó ta mới hiểu ra, nàng đối với ta có ý nghĩa thế nào. Không phải nàng không rời được ta, mà là ta không thể thiếu nàng.”

“Nực cười thay, ba trăm năm qua, ta lại chưa từng nhìn thấu lòng mình.”

“Sau khi thành thân ngày mai, chúng ta sẽ sống thật tốt. Mọi ân oán trước kia, xóa bỏ hết. Những gì ta từng thiếu nợ nàng, ta đều sẽ bù đắp.”

Ân oán trước kia, xóa bỏ hết?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8