Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Tô Tình

Tô Tình

Lời dẫn truyện:

Để cưới được “bạch nguyệt quang” trong lòng mình — người được truyền thông tung hô là

“Nữ hoàng AI”, nhà khoa học thiên tài Bạch Nhược Tuyết — chồng cũ tôi, Cố Ngôn Thành, kẻ mới nổi trong giới công nghệ, đã đẩy một tấm séc trị giá 1 tỷ tệ tới trước mặt tôi.

“Cô ký đi, rồi cút khỏi đây cùng với cái ‘sản phẩm’ đó.”

Giọng điệu lạnh như băng vang vọng trong căn biệt thự rộng lớn và đắt đỏ. Cái “sản phẩm” mà anh ta nói tới, chính là con trai năm tuổi của chúng tôi.

Cố Ngôn Thành không hề che giấu sự khinh thường, ánh mắt anh ta nhìn con như đang đánh giá một món đồ lỗi:

“Tôi cần một đứa con có thể thừa hưởng trí tuệ của mình, chứ không phải thằng đần như Tô Niệm – đến nói còn nói không rõ. Nhược Tuyết mới là người phụ nữ xứng với tôi. Con của chúng tôi mới thật sự là thiên tài.”

Tôi ngước mắt nhìn về phía Bạch Nhược Tuyết đang đứng bên cạnh anh ta.

Cô ta ung dung khuấy ly cà phê, ánh mắt vừa thương hại vừa kênh kiệu:

“Cô Tô, khoảng cách về IQ là điều không thể vượt qua. Mong cô hiểu được sự theo đuổi của Ngôn Thành đối với gene hoàn mỹ.”

Tôi không đáp, ánh mắt chuyển sang góc phòng.

Con trai tôi, Tô Niệm, đang ôm chiếc iPad, ngón tay lướt đi điên cuồng trên màn hình, hoàn toàn không để tâm đến cuộc tranh cãi xung quanh.

Cái dáng vẻ trầm mặc ít lời này, trông có vẻ đúng như lời Cố Ngôn Thành — “đần độn”. Nhưng tôi lại thấy buồn cười.

Đần độn á?

Ba tuổi đã biết lập trình, tự hack hệ thống cổng từ của nhà trẻ để đẩy giờ tan học sớm hơn một tiếng.

Năm tuổi, vì Cố Ngôn Thành quên sinh nhật tôi, thằng bé giận dỗi, liền thay slide trong buổi livestream ra mắt sản phẩm mới của công ty anh ta bằng ảnh cưới của tôi với anh ta. Nhạc nền còn là bài “Chia tay vui vẻ”.

Vụ đó, bộ phận kỹ thuật của Cố Ngôn Thành điều tra ròng rã nửa năm, cuối cùng đổ cho “tổ chức hacker nước ngoài khiêu khích ác ý”.

Tôi thu lại suy nghĩ, cầm cây bút máy đắt tiền lên, không do dự ký tên mình vào đơn ly hôn:

Tô Tình.