Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Danh Sách Sa Thải
CHƯƠNG 12

Cập nhật lúc: 2026-02-09 08:28:43 | Lượt xem: 4

Hứa Tĩnh nhìn thấy hắn, bước chân khựng lại.

Ánh mắt cô phẳng lặng như mặt hồ, như đang nhìn một người xa lạ hoàn toàn không liên quan.

“Có chuyện gì?”

Cô hỏi nhạt nhẽo, giọng không mang chút cảm xúc nào.

Tim Tần Hạo như bị bóp mạnh.

Những lời hắn chuẩn bị cả đêm…

Đến lúc này lại không thốt ra nổi một chữ.

Hắn nhìn đôi mắt lạnh băng ấy.

Trong đầu hiện lên hình ảnh Tần Tranh sụp đổ khóc nức nở.

Là cảnh công ty hỗn loạn, lòng người hoang mang.

Là bộ mặt kiêu ngạo không ai bì nổi của chính hắn ngày trước.

“Phịch” một tiếng.

Ngay trước cổng Tinh Thần Công Nghệ.

Trước ánh mắt của vô số nhân viên qua lại.

Tần Hạo — Phó tổng Tần thị, nhị thiếu gia nhà họ Tần từng ngạo mạn không ai sánh.

Đầu gối mềm nhũn.

Hắn quỳ thẳng xuống trước mặt Hứa Tĩnh.

“Chị dâu!”

“Em sai rồi!”

Hắn ngẩng đầu, nước mắt giàn giụa.

“Trước đây là em có mắt không tròng!”

“Là em khốn nạn! Là em coi thường người khác!”

“Chị rộng lượng, xin chị đừng chấp nhặt với em!”

“Chị muốn phạt em thế nào cũng được!”

“Đánh em, mắng em, đều được!”

“Em chỉ xin chị… giơ cao đánh khẽ, tha cho anh em, tha cho Tần thị!”

Hắn vừa nói, vừa tự tát mạnh vào mặt mình.

“Bốp!”

“Bốp!”

“Bốp!”

Tiếng tát vang lên chói tai trong buổi sáng yên tĩnh.

Những nhân viên xung quanh đều dừng bước, sững sờ nhìn cảnh tượng này.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Hứa Tĩnh.

Có tò mò, có thương hại, có hả hê.

Hứa Tĩnh chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn.

Nhìn Tần Hạo quỳ dưới đất, nhếch nhác thảm hại.

Trên gương mặt cô vẫn không có bất kỳ biểu cảm nào.

Như thể trò hề trước mắt chẳng liên quan gì đến cô.

Mãi đến khi mặt Tần Hạo bị chính hắn tát sưng lên…

Cô mới chậm rãi ngồi xuống, nhìn thẳng vào hắn.

“Tần Hạo.”

Giọng cô rất nhẹ, nhưng mang theo sức mạnh không thể nghi ngờ.

“Anh nghĩ quỳ ở đây, tôi sẽ mềm lòng sao?”

“Anh nghĩ tự tát vài cái, quá khứ sẽ được xóa sạch sao?”

“Anh sai rồi.”

Cô nhìn vào mắt hắn, từng chữ rõ ràng:

“Tôi đối phó Tần thị không phải vì anh.”

“Anh… chưa đủ quan trọng.”

“Tôi chỉ đang lấy lại thứ vốn thuộc về tôi.”

“Lấy lại tôn nghiêm mà tôi đã đánh mất trong cuộc hôn nhân này.”

“Lấy lại giá trị của tôi suốt ba năm qua — bị phớt lờ, bị giẫm đạp.”

“Anh… anh ấy sắp không chịu nổi nữa rồi…”

Giọng Tần Hạo nghẹn ngào.

“Anh ấy đã biết sai.”

“Mấy ngày nay anh ấy nhốt mình trong văn phòng, không ăn không uống…”

“Tối qua anh ấy thậm chí còn muốn… muốn nhảy lầu…”

“Chị dâu, em xin chị… chị đi gặp anh ấy một lần đi…”

“Nếu cứ như vậy, anh ấy thật sự sẽ chết mất!”

Nghe đến ba chữ “nhảy lầu”.

Đồng tử của Hứa Tĩnh khẽ co lại.

Nhưng dao động ấy thoáng qua rồi biến mất.

Cô đứng thẳng dậy, nhìn Tần Hạo từ trên cao.

“Đó là chuyện của anh ta, không liên quan đến tôi.”

“Hôm nay tôi gặp anh…”

“Chỉ để nhờ anh mang cho anh ta một câu.”

Tần Hạo lập tức ngẩng đầu.

“Anh về nói với Tần Tranh.”

“Muốn tôi buông tha cho Tần thị… được.”

“Ngày mai, mười giờ sáng.”

“Ngay trước cổng Tập đoàn Tần thị…”

“Họp báo trước toàn thể truyền thông.”

“Bảo anh ta…”

“Trước mặt toàn bộ truyền thông trong thành phố, phải nói hết.”

“Nói rõ suốt ba năm qua, anh ta đã đối xử với tôi thế nào.”

“Nói rõ anh ta đã mặc nhiên đồng ý để anh sa thải tôi ra sao.”

“Nói rõ anh ta đã đem toàn bộ công lao của tôi… gắn hết lên người anh ta như thế nào.”

“Sau đó…”

“Quỳ xuống.”

“Dập đầu ba cái trước mặt tôi.”

“Nhận lỗi.”

“Chỉ cần anh ta làm được.”

“Tôi lập tức… dừng tay.”

Nghe xong, Tần Hạo hoàn toàn chết lặng.

Trước mặt toàn thành phố…

Quỳ xuống…

Dập đầu…

Nhận lỗi…

Điều đó còn đau hơn cả giết anh trai hắn.

Đó là muốn giẫm nát toàn bộ kiêu hãnh và tôn nghiêm cả đời của anh trai hắn.

Muốn nghiền nó thành tro bụi.

“Cô…”

Tần Hạo không thể tin nổi nhìn Hứa Tĩnh.

Hắn không dám tin những lời tàn nhẫn như vậy…

Lại có thể thốt ra từ một người phụ nữ bình thản đến thế.

“Không làm được, đúng không?”

Khóe môi Hứa Tĩnh cong lên một nụ cười lạnh băng.

“Vậy thì về nói với anh ta…”

“Chuẩn bị tham dự tang lễ của Tập đoàn Tần thị đi.”

Nói xong, cô không thèm nhìn Tần Hạo thêm một lần nào nữa.

Cô xoay người, bước đi dứt khoát, tiến vào cánh cửa lớn của Tinh Thần Công Nghệ.

Chỉ để lại Tần Hạo…

Tuyệt vọng quỳ một mình trên nền đất lạnh.

Toàn thân lạnh buốt.

15 Canh bạc cuối cùng

Tần Hạo thất thần trở về Tập đoàn Tần thị.

Hắn thuật lại nguyên văn từng lời của Hứa Tĩnh cho Tần Tranh.

Nghe xong…

Tần Tranh im lặng.

Anh không nổi giận như Tần Hạo tưởng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8