Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp Ba
Chương 1334

Cập nhật lúc: 2026-03-03 23:02:11 | Lượt xem: 1

Chương 1334

Ăn ngon.

Trước giờ luôn là hương vị trong trí nhớ.

Không không không, ăn còn ngon hơn cả trong trí nhớ.

Ăn được hai cái Tô Nhược Hân mới nhớ ra phải rụt rè thục nữ, cô vừa quay đầu đã đối diện với ánh mắt bình tĩnh nhìn cô của Hạ Thiên Tường…

Hoá ra nấy giờ là anh nhìn cô ăn…

“Anh… Sao anh không ăn?”

“Nhìn em ăn mới có khẩu vị.” Hạ Thiên Tường khẽ cười, vì để không ảnh hưởng đến Tô Nhược Hân tiếp tục ăn, anh cũng cầm lấy đũa bắt đầu chậm rãi ăn.

“m, vị giác của anh có vấn đề à?” Người đàn ông này ăn như Phật nuốt sáp, làm Tô Nhược Hân không nhịn được hỏi.

“Không có khẩu vị.”

Tô Nhược Hân lập tức ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc cảm nhận cơ thể Hạ Thiên Tường: “Cơ thể anh đâu có vấn đề gì đâu?”

“Không không không, ở đây có vấn đề.” Hạ Thiên Tường nói, bàn tay tựa ngọc chỉ vào vị trí trái tim.

“Sao vậy?” Tô Nhược Hân lại cảm nhận, vẫn xác định trái tim Hạ Thiên Tường không có vấn đề gì, cô cũng cảm nhận luôn tim mạch một lần, cũng không có vấn đề gì.

Không sai được, vừa nãy cô nghiêm túc cảm nhận hai lần.

“Nhược Hân không vui, Hạ Thiên Tường cũng không muốn ăn.”

“Phì…’ Tô Nhược Hân không để ý hình tượng lấy tay che miệng lại phì cười, người đàn ông này không nói câu nào thì sao, vừa nói cái là trong ngoài không đồng nhất, chọc cho cô bật cười.

Sau đó, cô cười đến không thở nổi.

Mãi đến khi bàn tay to của Hạ thiên Tường đặt lên lưng cô, vỗ vỗ mấy cái mới đỡ hơn.

Tràng cười phá lên này khiến cô cười ch ảy nước mắt, nhận lấy khăn ướt Hạ Thiên Tường đưa để lau mắt: “Được rồi, bây giờ em rất vui, anh đã muốn ăn chưa?”

“Có.”

Giọng nói của người đàn ông nhẹ nhàng rơi xuống, bắt đầu cầm đũa lên ăn uống thỏa thích.

Hiệu quả nhanh chóng…

Tô Nhược Hân phục.

Nhưng tâm trạng tồi tệ cả buổi chiêu đã bị hai ba câu của Hạ Thiên Tường quét sạch.

Gô rất đói bụng, hơn nữa đây là do đầu bếp nhà họ Hạ tự nấu, hương vị kia, chậc chậc…

Muốn ngon bao nhiêu thì ngon bấy nhiêu.

Ăn được bảy tám phần mới cảm thấy no bụng, Tô Nhược Hân cũng giảm tốc độ ăn lại.

Sau đó cô vừa ăn vừa thỉnh thoảng liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, tướng ăn lúc nào cũng tao nhã đẹp đế như vậy, khiến cô vừa nhìn là đã không muốn dời tầm mắt.

Một thìa canh vào miệng, dư vị vô cùng ngon lành.

Cái thìa nhỏ hạ xuống, cô đang muốn thưởng thức miếng canh thứ hai trong nồi hầm, điện thoại vang lên.

Là điện thoại của Hạ Thiên Tường.

Tô Nhược Hân liếc nhìn thông tin cuộc gọi theo phản xạ, là cuộc gọi đến của trưởng khu.

Hạ Thiên Tường bấm nghe, không nói câu nào.

Hai người khá gần nhau, nên cô có thể loáng thoáng nghe thấy âm thanh vọng ra từ điện thoại của anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8