Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta, Toàn Tông Pháo Hôi Tạo Phản Rồi
Chương 29: 29: Ngự Kiếm Phi Hành

Cập nhật lúc: 2026-03-04 23:37:28 | Lượt xem: 3

Hắn vừa định khoe khoang với Triệu Đại Long thì đã thấy bàn tay tròn trĩnh của Chu Lục Lục lại chỉ sang Triệu Đại Long, miệng hắn lập tức cứng đơ.
Lúc này, Chu Lục Lục lại chợt cất tiếng hát bằng chất giọng trong trẻo ngân vang: “Điểm, chỉ, binh, binh, điểm, đến, ai, người…”
“Làm lính lớn!”
Bàn tay Chu Lục Lục lần lượt lướt qua người hai người, cuối cùng lại rơi trên người Tạ Thừa Vũ.
“Ngũ sư huynh, nhờ huynh dẫn muội đi một đoạn nhé.”
Đôi mắt Tạ Thừa Vũ sáng lên vài phần, hắn cười tự đắc với Triệu Đại Long.
“Nhị sư huynh, vậy lần này để đệ dẫn sư muội đi trước nhé!”
Tạ Thừa Vũ nói rồi đưa tay phóng linh lực, dùng linh lực đỡ Chu Lục Lục lên thanh kiếm đã phóng to gấp nhiều lần.
“Sư muội, đứng vững nhé, sư huynh sắp bay lên đây!”
“Vâng!”
Ban đầu Chu Lục Lục vẫn còn lo sợ mình sẽ rơi xuống, nhưng khi thấy đứng trên kiếm cũng không khác gì đứng trên mặt đất, nàng mới tò mò nhìn qua nhìn lại.
Thấy Chu Lục Lục đã đứng vững, Tạ Thừa Vũ liền khẽ niệm pháp quyết bay lên.
“Sư muội, nắm lấy áo sư huynh nhé!”
“Được!”

Chu Lục Lục biết rõ bây giờ mình chỉ là một kẻ tập sự, nếu rơi xuống chắc chắn sẽ nát như tương nên rất ngoan ngoãn nắm chặt lấy áo Tạ Thừa Vũ.
Thấy Chu Lục Lục đã nắm chắc, Tạ Thừa Vũ từ từ tăng tốc bay về phía trước.
Chu Lục Lục nhìn thanh kiếm dần dần cất cánh rồi phi nhanh về phía trước.
“Vù vù!”
Làn sương mỏng manh ban sớm phả vào mặt mát rượi.
“Ngũ sư huynh, có thể bay nhanh hơn được không?”
Nhìn cảnh vật xung quanh không ngừng thay đổi, Chu Lục Lục cực kỳ phấn khích.

>? “Sư muội, đứng cao thế này mà vẫn không sợ à?” Tạ Thừa Vũ sợ Chu Lục Lục lần đầu bay sẽ hồi hộp nên cố ý bay thấp hơn một chút.
“Không sợ!”
Giọng Chu Lục Lục rất trong, chẳng những không sợ hãi mà còn hơi mang theo chút phấn khích.
Tạ Thừa Vũ nhớ lại lần đầu tiên Đại sư huynh dẫn mình ngự kiếm, khi ấy hắn sợ đến nỗi phải co ro ngồi trên kiếm, ôm chân Đại sư huynh, lúc này hắn bỗng thấy mình lúc đó thật hèn nhát.
“Sư muội, muội gan lì quá!”
“Hì hì!”

Chu Lục Lục giơ tay ra, cảm nhận làn gió thoảng qua kẽ tay.
Thấy Chu Lục Lục thật sự không sợ hãi, Tạ Thừa Vũ liền tăng tốc lên.
Triệu Đại Long đang bay phía sau hai người, thấy vậy vội vã niệm pháp quyết theo.
Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã đáp xuống trước một tòa lầu các tám góc cao vút trong mây.
“Sư muội, chúng ta bắt đầu giới thiệu từ nơi gần nhất nhé.

Đây là Tàng Kinh các, có tất cả chín tầng.

Tầng một, tất cả đệ tử đều có thể tự do ra vào.

Tầng hai, chỉ có đệ tử ngoại môn mới được vào.

Tầng ba dành riêng cho đệ tử nội môn.

Tầng bốn, chỉ có đệ tử thân truyền như chúng ta mới lên được.

Từ tầng năm trở lên là nơi dành cho các vị trưởng lão.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8