Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhận Nhầm Bạo Quân Thành Vị Hôn Phu
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-05 01:42:07 | Lượt xem: 3

Sau khi tiễn đại bá phụ đi, Dư Yểu vui vẻ thoải mái hơn hẳn, hai hộ người ở lại đây đều là người hầu cũ bên cạnh cha mẹ nàng, nàng làm gì cũng sẽ không có ai lên tiếng chỉ trích.

“Lang quân nghỉ ngơi xong chắc chắn sẽ muốn dùng bữa, Đới bà bà, người mau dẫn người đến phòng bếp chuẩn bị cơm nước đi, nhớ làm thanh đạm một chút.”

“Thời tiết càng ngày càng nóng, Vương bá, người đốt thêm chút hương đuổi muỗi ở ngoài phòng.”

“Lục Chi, ngươi dẫn thêm hai người ra ngoài mua thêm chút đồ ăn, ta sợ nhiều người như vậy ăn không quen.”

Tuy tuổi còn nhỏ nhưng nàng phân phó người làm việc rất đâu ra đấy, lại rất có chủ kiến.

Thường Bình đứng quan sát một lúc, cười tủm tỉm đi tới, “Dư cô nương không cần vất vả như vậy, sinh hoạt thường ngày của chủ tử nhà ta đều có quy củ.”

Cả thuyền người đâu phải chỉ toàn hộ vệ. Người của Trấn Quốc công phủ hầu hạ tự nhiên là hơn người hầu của nhà buôn ở Tô Châu không biết bao nhiêu lần.

Dư Yểu hiểu ý tứ trong lời hắn nói, ngẩn người một lúc, ngượng ngùng đến mức co cả ngón chân, “Họ là họ, ta là ta, quan hệ của ta và lang quân không giống nhau, ta muốn đối xử với lang quân tốt hơn.”

Họ là vị hôn phu thê, trời sinh đã thân thiết hơn những người khác.

Thường Bình muốn nói lại thôi, lời nàng nói đúng là không sai, nhưng điều kiện tiên quyết là nàng không nhận nhầm bệ hạ thành vị hôn phu của mình – thế tử Trấn Quốc công.

“Dư cô nương có lòng như vậy là tốt rồi.” Thường xuyên chứng kiến những màn tranh giành đấu đá trong cung, hắn lại có chút không thích ứng với sự đáp trả thuần khiết của tiểu cô nương này.

Vì là thái giám, tuy hình dáng không khác gì người thường nhưng giọng nói vẫn có thể nghe ra vài phần khác biệt.

Dư Yểu lại tưởng nam tử trước mặt bị cảm lạnh, quan tâm hỏi có cần sai người đi mời đại phu không, “Trên sông hàn khí nặng, ngươi… ngươi có phải không khỏe không? Trong thành Tô Châu có một vị Ngưu đại phu, y thuật rất cao minh.”

Thường Bình lập tức khựng lại, vẻ mặt có phần âm nhu hiện lên vài phần phức tạp, hắn cúi đầu, nói một tiếng không cần.

Không khỏe, hừ, vậy mà có người cho rằng giọng nói the thé của hắn là do không khỏe đấy…

“Vậy ta bảo Đới bà bà nấu một nồi trà gừng, ngươi uống cho ra mồ hôi.” Dư Yểu cảm thấy người này là không muốn làm phiền mình, trong lòng sinh ra vài phần hảo cảm, “Trà gừng không tốn công sức đâu.”

“… Dư cô nương cứ gọi ta là Thường Bình là được.”

“Ừm, Thường Bình.” Thiếu nữ gật đầu, sau đó giả vờ như vô tình liếc mắt nhìn sang hướng khác, còn một người nữa, nàng vẫn chưa biết là ai.

“Lê… hộ vệ một đường từ kinh thành hộ tống chủ tử đến Tô Châu, võ công cao cường.” Thường Bình chớp chớp mắt, nói lang tướng Vũ Vệ quân thành một hộ vệ của Quốc công phủ.

“Lê hộ vệ thật lợi hại, lang quân không bị kẻ xấu làm bị thương chắc chắn là nhờ sự bảo vệ của Lê hộ vệ.” Dư Yểu lập tức khen ngợi người ta, trong lòng hâm mộ nghĩ nếu bên cạnh cha nàng cũng có một hộ vệ võ công cao cường thì có lẽ cha và mẹ vẫn còn ở bên cạnh nàng.

Lê Tùng tai thính, nghe rõ từng chữ, vẻ mặt lạnh lùng âm thầm hiện lên một tia gợn sóng.

“Bảo vệ chủ tử là chức trách của Lê Tùng.” Hắn đột nhiên lên tiếng, dọa Dư Yểu đang trầm tư giật mình.

Thiếu nữ đỏ mặt, sau đó nhỏ giọng cảm thán một câu, “Quốc công phủ quả nhiên là Quốc công phủ.”

Bên cạnh vị hôn phu toàn là người tài giỏi, đại bá phụ trước mặt đám hạ nhân và tộc lão uy phong như vậy nhưng khí thế trên người lại không bằng bất kỳ ai ở đây.

Đương nhiên, vị hôn phu là lợi hại nhất.

Nàng lặng lẽ nắm chặt ngọc bội trong tay, tràn đầy mong đợi về tương lai.

***

Đại bá phụ của Dư Yểu trở về phủ, Vương thị và trưởng tử vừa từ Bạch Lộ thư viện trở về đã chờ sẵn.

Thấy ông ta chỉ có một mình, sắc mặt hơi tái, liền biết mọi chuyện không thuận lợi như họ tưởng.

Vương thị là người sốt ruột nhất, bà ta “phịch” một tiếng đứng dậy, hung hăng trừng mắt nhìn đám hạ nhân trong phòng, đợi bọn họ vội vàng lui xuống, liền nhanh chóng lên tiếng, “Nhìn sắc mặt lão gia thế này, chẳng lẽ không đón được thế tử, hay là thế tử không vừa ý Yểu nương?”

“Nói bậy bạ gì đó. Thế tử là người xuất thân thế nào, đã truyền tin tới rồi sao có thể cố ý trêu chọc chúng ta. Người, đương nhiên là đã đón được thuận lợi.” Dư lão gia quát lớn một tiếng, bảo Vương thị im miệng.

“Cha bớt giận, mẹ cũng chỉ là quá lo lắng nên mới lỡ lời.” Trưởng tử Dư gia – Dư Xương Hiếu thấy tình hình không ổn, mỉm cười rót cho Dư lão gia một chén trà, sau đó nói tiếp, “Cha đã đón được thế tử, sao không thấy người đâu?”

Dư lão gia uống một ngụm trà mới áp chế được sự kinh hãi trong lòng, “Vừa rồi thế tử ở ngay ngoài cửa phủ, ta đã bảo quản gia mở cửa chính, nhưng thân phận thế tử tôn quý, người đi theo cũng đông, ta chợt nghĩ ở phủ chúng ta không ổn lắm nên đã mời thế tử đến thành đông. Dù sao trạch viện ở thành đông cũng đang trống, yên tĩnh.”

Ông ta giải thích một phen, Vương thị miễn cưỡng bớt lo lắng, bèn hỏi, “Yểu nương đâu? Sao cũng không thấy con bé?”

“Thế tử rất yêu thích Yểu nương, đã giữ con bé lại ở thành đông.” Sắc mặt Dư lão gia hòa hoãn, có đứa cháu gái leo lên cành cao này, sau này ông ta ở Tô Châu cũng ngẩng cao đầu hơn rồi.

Giữ lại ở thành đông?

Vương thị cau mày, búi tóc chải gọn gàng toát ra vẻ nghiêm khắc, “Tuy con bé và thế tử có hôn ước nhưng dù sao cũng chưa thành thân, trai đơn gái chiếc ở cùng nhau, truyền ra ngoài chẳng phải làm tổn hại thanh danh nhà họ Dư chúng ta sao?”

“Mẹ lo xa rồi, trạch viện ở thành đông chẳng phải là của tam thúc sao? Đó là nhà của ngũ muội mà.”

“Đúng vậy, nhiều người như vậy sao gọi là trai đơn gái chiếc được? Bà đừng có thiển cận như thế, nhân lúc thế tử còn ở Tô Châu mấy ngày, hãy tranh thủ làm rạng danh nhà họ Dư chúng ta mới đúng.” Dư lão gia lại uống một ngụm trà, đột nhiên bảo trưởng tử tìm một tấm thiệp mời ra.

Dư Xương Hiếu liếc nhìn, thiệp mời là thiệp mời ăn uống rất bình thường, nhà bọn họ ngày nào cũng nhận được mấy tấm, phần lớn đều không đi.

“Phụ thân, ý này là sao?” Hắn hơi khó hiểu.

“Con đó, còn cần phải rèn luyện nhiều.” Dư lão gia đắc ý cười, sai người đem lễ vật hậu hĩnh đáp lễ nhà đưa thiếp mời, “Cứ nói nhà có khách quý từ kinh thành đến, thật sự không thể rời đi.”

Ông ta cam đoan, chỉ cần một câu này thôi, ánh mắt của toàn bộ Tô Châu sẽ đổ dồn về Dư gia.

Dư Xương Hiếu bừng tỉnh đại ngộ, cười gật đầu, “Không chỉ có thế, e là con trai cũng phải gửi tin nhắn đến thư viện.”

Bạch Lộ thư viện tuy là nơi văn phong thịnh vượng, nhân tài đông đúc, nhưng người có thể ra làm quan lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thế tử Trấn Quốc công phủ, biết bao người muốn leo lên quan hệ, nếu may mắn thì có thể bớt đi nhiều đường vòng. Mà hắn sắp sửa trở thành đại cữu của thế tử, địa vị ở thư viện sau này chẳng phải là nước lên thì thuyền lên sao?

“Rất hiểu chuyện.” Dư lão gia vuốt râu, tạm thời vùi nỗi sợ hãi với thế tử xuống đáy lòng.

Vương thị nhìn phản ứng của hai cha con, không tiện chỉ trích Dư Yểu nữa.

Trong phút chốc lại có chút hoảng hốt, sau này tiểu cô nương luôn ngoan ngoãn yên tĩnh sống nương nhờ trong phủ lại sắp trở thành người mà bà ta phải nịnh bợ sao?

***

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8