Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khóa Eo Thon – Tụ Đao
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-05 02:12:14 | Lượt xem: 2

Nửa tháng sau, Lục Thời Hoan và Tạ Thiển cùng nhau đi Dung Thành.

Tạ Thâm phải đợi đến tháng 9 khai giảng mới quay trở lại trường học, nên chỉ đưa các cô đến ga tàu cao tốc liền trở về nhà.

Theo lời của Tạ Thiển, Tạ Thâm chính là muốn làm ông trùm trong giới y học, học xong năm năm đại học còn phải học lên thạc sĩ, cho nên mấy năm gần đây anh ấy sẽ không hiểu được sự lo lắng của những người trẻ tuổi chuẩn bị bước vào xã hội như các cô.

Lục Thời Hoan phụ họa gật đầu. Sau khi tàu khởi hành, nhìn phong cảnh thay đổi nhanh chóng ngoài cửa sổ, lại nhớ tới chuyện mua rượu ở quán bar đêm đó.

Cô vẫn chưa nghĩ ra rốt cuộc Ôn Cẩm Hàn có đưa cô về nhà không?

“Anh Cẩm Hàn tình cờ có mặt ở quán bar, hai người lại tiện đường, nên liền tìm anh ấy giúp đỡ.” Tạ Thiển không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Thời Hoan, sợ bị nhìn ra manh mối.

Lục Thời Hoan không tin vào câu nói vô nghĩa đấy nhưng cũng chỉ oán giận hai câu.

“Cậu không sợ anh Cẩm Hàn có ý đồ bất chính với mình, mang mình vào khách sạn sao?”

“Không thể nào, hai người đổi ngược lại thân phận nói cậu bắt cóc anh ấy đến khách sạn mình còn miễn cưỡng tin tưởng.” Tạ Thiển cười trêu chọc.

Lục Thời Hoan bĩu môi hừ nhẹ một tiếng sau đó suy nghĩ kỹ cũng cảm thấy lời nói của Tạ Thiển có chút đạo lý.

Dù sao từ nhỏ Ôn Cẩm Hàn đã luôn mang một bộ dạng nghiêm túc, kể cả khi trời nóng bức cũng phải mặc áo sơ mi cài đến cúc trên cùng thật chỉnh tề. Anh đương nhiên không giống với những người đàn ông bình thường khác, sẽ không có khả năng sinh ra tâm tư bất chính gì với cô.

“Cậu nói mấy năm nay anh Cẩm Hàn ở Dung Thành có bạn gái không?”

“Không biết phải là thiên tiên như thế nào mới có thể xứng với anh ấy?”

Lục Thời Hoan nhất thời suy nghĩ cũng không phải thật sự quan tâm đến tình yêu của Ôn Cẩm Hàn.

Không nghĩ tới Tạ Thiển trả lời lại cô: “Anh Cẩm Hàn không có bạn gái, bây giờ anh ấy vẫn còn độc thân.”

“Vậy cũng thật đáng tiếc.”

Lục Thời Hoan lẩm bẩm một câu, liền đổi đề tài khác.

Tạ Thiển cũng không tiện nói thêm gì, dù sao Lục Thời Hoan và Ôn Thời Ý chia tay còn chưa tới một tháng.

Bây giờ Lục Thời Hoan tất nhiên còn chưa hoàn toàn buông bỏ Ôn Thời Ý, hơn nữa Ôn Cẩm Hàn là anh cả của Ôn Thời Ý… Chỉ riêng mối quan hệ bị kẹt ở đó, đối với Lục Thời Hoan mà nói chính là một trở ngại tâm lý lớn.

Hơn nữa Ôn Cẩm Hàn bên kia, nhất định cũng không muốn những suy nghĩ của mình được truyền tải đến Lục Thời Hoan bởi một người khác thay vì anh.

Khi tàu đến Dung Thành, ánh mặt trời buổi chiều cực kì gay gắt. Lục Thời Hoan và Tạ Thiển đến phòng thuê, quần áo ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào da, cảm giác nhớp nháp khiến lòng người bực bội.

May mắn trước khi xuất phát hai ngày, Tạ Thiển đã liên hệ với người môi giới tìm người quét dọn sạch sẽ phòng ốc, các cô mới tiết kiệm được chút tinh lực.

Nhà thuê có ba phòng ngủ và hai phòng khách, một bếp và một nhà vệ sinh. Tạ Thiển nhường căn phòng có ban công cho Lục Thời Hoan, mình ở phòng ngủ thứ hai bên cạnh thư phòng có cửa sổ.

Dàn xếp ổn định, Dung Thành cũng đã về đêm.

Lục Thời Hoan tắm rửa và sấy tóc xong liền vào trong bếp cắt một đĩa trái cây.

Hoa quả này là do Tạ Thiển đã đi ra ngoài mua hai giờ trước, cô ấy nói cách tiểu khu khoảng năm trăm mét có một chợ rau nên thuận tiện còn mua nguyên liệu nấu ăn cho bữa tối.

Cũng không phải nguyên liệu phức tạp gì, chỉ có hai quả cà chua, một hộp trứng gà và một túi mì sợi.

“Đêm nay tạm ăn đối phó trước đi, hai chúng ta đều mệt mỏi, thật sự không còn sức lực để giày vò nữa.” Sau khi Tạ Thiển về nhà trực tiếp đi tắm thật sự là nhiệt độ bên ngoài vẫn chưa giảm, chỉ đi ra ngoài một chuyến mồ hôi đã đầm đìa giống như là vừa mới vớt từ trong nước ra.

Trước khi vào phòng vệ sinh, Tạ Thiển dường như nhớ tới cái gì đó, nói với Lục Thời Hoan: “Hoan Hoan, cậu cắt thêm ba phần trái cây, đưa cho hàng xóm làm quà chào hỏi.”

“Họ hàng xa không bằng láng giềng gần, chúng ta mới đến tốt xấu gì cũng phải có ý tứ một chút.”

Lục Thời Hoan cũng đồng ý với cách nói này của Tạ Thiển, nhét một miếng dưa hấu ngọt vào miệng, sau đó chống má ra hiệu với Tạ Thiển “OK”.

Ngoài dưa hấu, Tạ Thiển còn mua thêm thanh long và dưa Hami. Cũng không biết ngay từ đầu cô ấy đã tính toán muốn đưa trái cây cho hàng xóm làm lễ gặp mặt hay không, cho nên cố ý mua thêm.

Tóm lại, sau khi Lục Thời Hoan cắt đầy ba đĩa hoa quả, dưa hấu và dưa hấu Hami đều còn một nửa, thanh long cũng còn một quả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8