Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khóa Eo Thon – Tụ Đao
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-05 02:12:17 | Lượt xem: 2

Lục Thời Hoan bị loại đành phải ngồi xổm bên cạnh. Sau đó cô vụng trộm lau nước mắt, lấy hết dũng khí đi đến góc nhỏ âm u mà Ôn Cẩm Hàn ngồi lẻ loi kia.

Bởi vì chỉ có nơi đó mới có thể tránh được ánh mặt trời độc ác, nên cô liền đi.

Trong mắt Lục Thời Hoan, nơi đó là lãnh địa của Ôn Cẩm Hàn, cho nên sau khi cô đi qua, rất nhỏ giọng chào hỏi anh.

“Anh trai nhỏ, em cũng muốn ngồi ở nơi này…”

Ôn Cẩm Hàn ước chừng nhìn thấu ý đồ của cô, con ngươi như ngọc nhìn chằm chằm cô một lúc, anh di chuyển về phía mép bậc thang một chút, nhường cho Lục Thời Hoan một chỗ ngồi.

Từ đó về sau, Lục Thời Hoan không còn sợ anh như vậy nữa.

Sau đó lại chơi trò diều hâu bắt gà con, Lục Thời Hoan cũng sẽ gọi Ôn Cẩm Hàn chơi.

Khi Ôn Cẩm Hàn làm diều hâu, luôn có thể bắt được đám gà con được Ôn Thời Ý che chở, duy chỉ có buông tha cho Lục Thời Hoan.

Những chuyện xưa xửa xừa xưa này, đã qua mười mấy năm, Lục Thời Hoan cũng không biết tại sao mình lại bỗng nhiên mơ thấy những thứ này.

Nhưng trải qua giấc mộng này, quan điểm của Lục Thời Hoan đối với Ôn Cẩm Hàn đã thay đổi rất nhiều.

Trước kia, Ôn Thời Ý thường nói với cô, Ôn Cẩm Hàn người này cao lãnh quái gở, tâm địa sắt đá.

Lục Thời Hoan tin lời anh ta, cho rằng Ôn Cẩm Hàn không thích nói chuyện, cũng không có bạn bè, là tính cách bản thân có khuyết điểm gì, thế cho nên không ai nguyện ý kết giao cùng anh.

Lúc đó Lục Thời Hoan cùng lắm cũng chỉ mười bốn mười lăm tuổi, thích nhất là được nên duyên với người như Ôn Thời Ý, kết quả học tập tốt, thiếu niên tùy ý sống dưới ánh mặt trời.

Về phần Ôn Cẩm Hàn, Lục Thời Hoan cùng anh có loại cảm giác khoảng cách, gặp mặt cũng không nói được một câu.

Cho tới bây giờ, lại nhớ tới một ít chuyện vụn vặt khi còn trẻ.

Lục Thời Hoan mới biết, tuy rằng Ôn Cẩm Hàn nhìn như quái gở đối với người bên cạnh và thờ ơ với mọi chuyện, nhưng nội tâm của anh lại ôn nhu đến rối tinh rối mù, là một người tinh tế và tình cảm, rất có thể đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ.

Cô cũng hiểu được một chuyện.

Nhìn người xem vật, nhất định phải tự mình cảm nhận, cùng với gặp nhau, mới có thể kết luận.

Tai nghe là giả, những gì người khác nói không nhất thiết phải là sự thật.

Hôm sau bình minh, ánh sáng buổi sáng xuyên qua những đám mây, lại xuyên thấu qua cửa sổ sát đất, chiếu vào trong phòng.

Lục Thời Hoan từng bị tiếng Tạ Thiển gõ cửa đánh thức.

Trong lúc mơ mơ màng màng, dường như cô nghe thấy Tạ Thiển nhắc tới bữa sáng hay đĩa trái cây gì đó. Lục Thời Hoan thật sự rất buồn ngủ, cô kéo cổ họng tùy tiện đáp một tiếng rồi lại ngủ tiếp.

Chờ cô ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại, ngoài cửa sổ ánh mặt trời đã lên cao, ánh mặt trời độc ác như kim trong tay Dung ma ma.

Lục Thời Hoan ra ban công lượn một vòng, liền bị ánh mặt trời đâm đến cả người đau đớn. Cô vào phòng, bật điều hòa ăn dưa hấu ướp lạnh, cảm giác đau đớn kia trong nháy mắt đã biến mất.

Mùa hè nắng nóng như này, ở nhà vẫn là thoải mái nhất.

Lục Thời Hoan ngồi xếp bằng trên thảm trong phòng khách, hâm nóng bữa sáng của Tạ Thiển rồi đặt lên bàn trà, vừa theo đuổi kịch vừa ăn.

Đến hơn sáu giờ chiều, Tạ Thiển đi làm về, Lục Thời Hoan vẫn còn ở trong phòng mình cùng giường lớn mềm mại liều chết triền miên.

Sau đó cô bị Tạ Thiển túm cổ áo giảng dạy một lúc, cô ấy nói cô tuổi còn trẻ không nên ham nhàn hạ, phí thời gian của mình.

Lục Thời Hoan rất tán thành, cũng sâu sắc suy nghĩ lại chính mình, sau đó cô quyết định ngày mai ra ngoài tìm một công việc bán thời gian ngắn hạn.

Dù sao tam trung bên Dung Thành kia cũng phải tháng chín mới khai giảng, cô còn có chừng một tháng rưỡi thời gian.

Cũng không thể một tháng rưỡi này, Lục Thời Hoan mỗi ngày đều ở nhà ngồi điều hòa ăn dưa hấu làm phế vật được.

Người sẽ bị hư.

Chuyện này Lục Thời Hoan đã cũng Ôn Cẩm Hàn nói một chút, lúc cô đi đưa đĩa trái cây cho Ôn Cẩm Hàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8