Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hệ Thống Bắt Tôi Làm Cá Ướp Muối Trong Truyện Ngược
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-05 02:42:17 | Lượt xem: 3

Hệ thống không nhịn được mà lên tiếng mỉa mai: [Người bạn đến từ hư vô hả?]

Giang Lê Thanh không để ý đến hệ thống, tiếp tục bịa chuyện: “Về sau, bạn ấy mất rồi, cháu định nhuộm lại, nhưng mà mấy salon tóc trong thành phố đắt đỏ quá…”

Bà Triệu nghe xong cũng thấy cảm động: “Thanh Thanh, buổi chiều cháu có rảnh không?”

Rất tốt, xưng hô đã trực tiếp từ Tiểu Giang đến Thanh Thanh rồi.

Giang Lê Thanh gật đầu: “Cháu có rảnh ạ.”

Bà Triệu tươi cười: “Vừa khéo hôm nay cô cũng muốn đi làm tóc, nếu cháu không chê thì cùng đi với cô nhé.”

Đương nhiên Giang Lê Thanh sẽ không từ chối, cô nhanh chóng đồng ý.

Bà Triệu đang buồn bực vì không có ai đi cùng, nghe cô nói như vậy cũng thấy vui vẻ hẳn lên, sau đó đoạt lại đống đồ trong ngực Giang Lê Thanh: “Nếu vậy thì đừng cầm mấy thứ này nữa, đều là đồ cũ, để cô dẫn cháu đi dạo phố, mua ít đồ mới nhé.”

Giang Lê Thanh: “?”

Giang Lê Thanh: “??????”

Không phải chứ?

Cô không ghét bỏ đồ cũ mà…

Cuối cùng, trong ánh mắt lưu luyến không rời của Giang Lê Thanh, bà Triệu không hề do dự mà kéo cô xuống lầu.

Biết bà Triệu muốn dẫn Giang Lê Thanh đi dạo phố, giám đốc Triệu không có ý kiến gì, ngược lại, cha Giang lại tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, có lẽ ông ta không ngờ rằng, đứa con gái ông ta luôn luôn chướng mắt này lại lọt vào mắt xanh của bà Triệu.

Giang Lê Thanh ăn trưa với bà Triệu, sau đó đi làm tóc và spa toàn thân, buổi chiều lại được dắt tới cửa hàng xa xỉ.

Thật không hổ là nhà giàu, vừa vung tay đã tiêu xài hoang phí.

Vừa muốn bù đắp, vừa muốn bịt miệng Giang Lê Thanh nên bà Triệu đập tiền cho Giang Lê Thanh mà không hề đau lòng chút nào.

Bà ta mua cho cô hai, ba mươi bộ quần áo hàng hiệu, còn có rất nhiều set đồ trang sức và phụ kiện.

Giang Lê Thanh cũng biểu hiện rất tự nhiên, ngoan ngoãn thu nhận hết, còn không quên khen ngợi bà Triệu có con mắt thẩm mỹ tinh đời.

Giang Lê Thanh rất giỏi dỗ dành người khác, dăm ba câu đã khiến bà Triệu quên hết cả trời đất.

Nếu như nói, ban đầu bà Triệu làm những chuyện này chỉ vì con trai bà ta, thì đến giờ phút này, việc tiêu tiền cho Giang Lê Thanh đều là do bà ta tự nguyện.

Tám giờ tối, bà Triệu đưa Giang Lê Thanh về nhà.

Màn đêm tối đen.

Biệt thự nhà họ Giang đèn đuốc sáng trưng, không gian yên ắng.

Bà Triệu tóm lấy tay Giang Lê Thanh: “Vừa nãy cô nhận được tin, có mấy hãng vừa nhập mẫu trang phục mới, nếu cháu thiếu gì thì cứ nói cho cô.”

Nói xong lại nhìn Giang Lê Thanh một lượt, càng nhìn càng thấy sau khi cải tạo cô đã thuận mắt hơn nhiều.

Bà Triệu không có con gái, cũng không hiểu được thú vui thích mua đồ cho con gái của những người mẹ khác, nhưng qua ngày hôm nay, bà ta đã tìm ra thú vui mới, đi mua sắm cả một ngày còn chưa đã nghiền.

Giang Lê Thanh cười híp mắt: “Cảm ơn cô.” Cô không quên nói thêm: “Đây là lần đầu tiên cháu được đi dạo phố với người lớn, lúc cô mua quần áo cho cháu, nhìn cô giống như mẹ của cháu vậy, từ trước đến giờ cháu chưa từng được trải nghiệm cảm giác này.”

Giang Lê Thanh cúi đầu, mái tóc đỏ đã nhuộm thành đen rủ xuống.

Tóc dài đến xương quai xanh, tóc mái lưa thưa, bao phủ lấy một gương mặt nhỏ nhắn.

Kiểu tóc này khiến mặt cô trở nên thanh tú hơn, nhìn có nét trẻ con, cũng phóng đại toàn bộ ưu điểm trên mặt.

Hai mắt to tròn, đúng chuẩn gái ngoan, còn có mấy phần thông minh lém lỉnh.

Người lớn rất thích những cô bé có vẻ ngoài ngoan ngoãn như vậy.

Huống chi, cả ngày hôm nay Giang Lê Thanh đều biểu hiện rất hiểu chuyện, cho dù là lời nói hay hành động đều rất hợp ý bà Triệu.

Nghe cô nói như vậy, bà Triệu cũng hơi đau lòng: “Không sao, về sau nếu có rảnh thì đến nhà cô chơi. Cũng không còn sớm nữa, mau vào nhà đi.”

“Vâng ạ, cô đi đường cẩn thận nhé.”

“Ừm.” Bà Triệu nói với tài xế: “Chú Tôn, giúp Thanh Thah chuyển mấy thứ trong cốp vào đi.”

Giang Lê Thanh ngăn cản: “Cô ơi, không cần phiền phức thế đâu ạ, cháu tự cầm vào cũng được.”

Cô vừa nói, vừa xuống xe tiếp nhận bao lớn bao nhỏ do tài xế đưa tới, nở nụ cười hiền lành, đưa mắt nhìn chiếc ô tô đi xa.

Sau khi không nhìn thấy bóng xe nữa, vẻ mặt ngây thơ lập tức biến mất, ánh mắt chuyển sang lạnh lẽo.

Giang Lê Thanh quay đầu nhìn kiến trúc kiểu Châu Âu đứng sừng sững dưới ánh trăng, bây giờ cô đã thu xong lãi từ nhà họ Triệu rồi, sao có thể buông tha cho đám người thân giàu có bên trong được?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8