Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ Rồi
Chương 11: 11: Một Kiếm Đâm Chết!

Cập nhật lúc: 2026-03-05 03:37:10 | Lượt xem: 2

Nam Hi âm thầm thở dài.
[Lần này sư tôn lại dạy dỗ mình tiếp đây mà.]
Lần này Hòa Kiếm nhìn thấy rất rõ ràng, Nam Hi không hề mở miệng nói chuyện, quanh người cũng không có linh lực truyền âm tới, hơn nữa muốn truyền âm bằng linh lực thì cũng phải đạt đến Kim Đan kỳ mới có thể làm được, đồ nhi của ông còn chưa đủ trình.
Vậy thì tiếng nói này đến từ đâu?
Hòa Kiếm đang nghi ngờ, trong phút chốc còn chưa nhận ra ý trong lời này của Nam Hi, chuẩn bị nói những điều mình đang định nói ra.
“Đường đường là đại sư tỷ uy phong lẫm liệt của Thiên Vân Kiếm Tông mà lại vì nhớ thương một gã đàn ông đêm ngày đến độ khóc lóc sướt mướt, thế này thì còn ra thể thống gì hả?! Tên kia cũng đâu phải là linh đan diệu dược có thể tăng tu vi gì, tội gì mà lại khiến con phải dốc hết tâm tư vì hắn ta, chậm trễ việc tu luyện, lại còn muốn hắn ta bị…”
Một kiếm đâm chết!
?
Hòa Kiếm không nói vế phía sau ra, lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng lắm.

Lông mày ông nhướng lên cao vì kinh hãi, trông vô cùng tức cười.

Một kiếm đâm chết? Hạ độc trong thuốc trị thương?
Những lời phía sau của ông kẹt lại trong cổ họng.

Ông đứng ngẩn ra đó một lúc lâu.

Cho đến khi Nam Hi nghi hoặc nhìn sang, ông mới ho khan một tiếng.
“Thôi, nói nhiều như vậy rồi mà lần nào con cũng không nghe lọt tai.”
“Nói tóm lại, điều duy nhất cần lưu ý chính là đừng để chậm trễ việc tu luyện của mình.

Kể từ hôm nay, con hãy luyện tập lại những thức kiếm cơ bản thật nhiều lần, mỗi ngày vung kiếm mười nghìn lần, cho đến khi nào sức lực của con khiến ta hài lòng mới thôi.”
Nói đoạn, Hòa Kiếm nhìn chằm chằm Nam Hi, chỉ thấy đệ tử mình bỗng chốc ngơ ngác đến mức không thèm chớp mắt vì những lời này.

Giọng nói kia lại vang lên một lần nữa.
[A…!Mười nghìn lần…!Cũng không phải là không được.]
Vẻ mặt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, ấy thế mà tiếng lòng vẫn còn tiếp tục.
[Dù sao lúc mới bắt đầu luyện tập những thức kiếm cơ bản, nhiệm vụ cũng còn nặng nề hơn thế này nhiều.

Càng về sau mình càng luyện đến không biết mệt mỏi là gì luôn.

Bây giờ chỉ mới vung kiếm có mười nghìn lần bọ, còn có thể khiến mình mệt được chắc?]
[Có điều suy cho cùng chuyện này cũng là do Tề Thiên mà ra.

Không được, tội này của hắn ta không thể tha, phải khắc ghi trong đầu mới được.]
Nam Hi lẳng lặng cúi đầu, yên lặng nhận phạt, vô cùng đáng thương nói: “Đệ tử hiểu rồi, con nhất định sẽ không để sư tôn phải thất vọng nữa.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8