Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Sách Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trời Sinh Có Thần Lực
Chương 21: 21: Bảo Ca Và Hoàng Ca 1

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:52:18 | Lượt xem: 3

===========

Đi một vòng quanh nhà ga, Dư Dao liền phát hiện một con hẻm nhỏ, có vẻ như là nơi cô muốn tìm kiếm.

Con hẻm này có chút sâu, thỉnh thoảng có người từ bên trong ra vào.

Những người này đều có điểm chung là ánh mắt lơ đãng, bước chân nhanh, và trên tay thường cầm những thứ gì đó.

Mà ở ngõ nhỏ đối diện, có một người đàn ông ngồi ở trên thềm đá ngủ gà ngủ gật, thoạt nhìn giống như là người canh gác.

Dư Dao giả vờ như không nhìn thấy đối phương, có phải hay không đi vào xem sẽ biết.

Cô không do dự nhiều, tiếp tục giả bộ như là đang tìm đường, chậm rãi đi vào bên trong.

Khi đến trước một cái sân, bất ngờ một cậu thanh niên khoảng mười mấy tuổi lao ra, ánh mắt nghi ngờ quét qua người cô và mở miệng như tìm chuyện gây sự, hỏi: ” Làm gì thế? “

Suy nghĩ một chút, Dư Dao đáp: ” Tôi nghe dì tôi nói quanh nhà ga có một cửa hàng bán hàng, bên trong có nhiều đồ lắm.

Cậu có biết ở đâu không? “

Cậu thanh niên lông mày dựng thẳng, có chút kích động, ” Gọi tôi là Bảo Ca! ” Mặc dù cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, nhưng giọng nói lại không lớn.

Dư Dao mím môi, ép ý cười xuống, lễ phép nói: ” Bảo Ca, xin phiền anh chỉ đường cho tôi.

Bảo Ca khoanh tay, lạnh lùng nói: ” Hai hào.

Đây là tiền vé vào cửa.

Dư Dao vừa lấy tiền ra, vừa giả vờ như vô tình hỏi: ” Bảo Ca, không biết bán đồ ở đây là kiểu gì? “

” Bán đồ gì? “

Bảo Ca nhận tiền, lúc này mới nhìn cô một cách nghiêm túc.

” Anh có thể quyết định không? ” Dư Dao cũng thể hiện sự nghi ngờ đúng lúc.

Thanh niên Bảo ca có vẻ đã quen với những người như Dư Dao, đem cửa mở ra một khe nhỏ, không nói lời nào.

Dư Dao bất đắc dĩ, cô khốc không lại Bảo ca, vì thế đành phải nói: ” Nhà tôi có một con lợn rừng mới giết xong, không biết giá cả thế nào? “

Bảo Ca ngay lập tức như thấy ma, khiếp sợ nhìn cô, ” Một…!một con? “

” Ừ, khoảng hai trăm cân.

” Chờ chút.

” Bảo Ca, vốn vừa rồi còn tỏ ra điềm tĩnh, lúc này lại vội vã chạy vào trong sân, làm sao còn có chút bộ dáng khốc ca?

Dư Dao cười khẽ, chờ đợi.

Một vài phút sau, Dư Dao được dẫn vào sân.

Nguyên lai, đây không phải là nơi giao dịch mà chỉ là một khu vực trung gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8