Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Vào Mạt Thế Tôi Hố Tác Giả Phát Khóc Rồi
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-06 07:57:20 | Lượt xem: 5

Văn Vũ suy nghĩ lời của hệ thống, đại khái đã hiểu được cái gọi là điểm cống hiến nên tích lũy như thế nào.

Giống như việc đánh quái cơ bản nhất, là bởi vì giảm bớt số lượng dị thú, gián tiếp bảo vệ người dân không bị tấn công, chiêu mộ dị năng giả cũng vậy, nói vòng vo tam quốc cuối cùng cũng là bảo vệ người dân, trăm sông đổ về một biển.

Đã biết nên làm như thế nào, tiếp theo chính là cố gắng.

Chuyện này Văn Vũ rất giỏi, cô lập tức tự tin hơn rất nhiều!

“Văn Vũ, cháu có thể giới thiệu với mọi người về năng lực của mình được không?” Giọng nói của Tư lệnh Ôn vang lên, Văn Vũ lập tức hoàn hồn.

Thấy cô ngơ ngác, Ôn Tư Duệ lặng lẽ nhắc nhở: “Vị dị năng giả này tên là Đinh Vạn Lý này, dị năng là thiên lý nhãn, anh ấy nói không hiểu tại sao mình lại nói sai nên muốn biết nguyên nhân.”

Văn Vũ đã hiểu, lại đến lúc cô tỏa sáng rồi.

Cô giả vờ ra vẻ cao thâm khó đoán, hắng giọng: “Chào anh, tôi là dị năng giả tiên tri, đồng thời cũng có thể thay đổi cục diện tương lai.”

Đinh Vạn Lý ngạc nhiên: “Ý cô là, cô biết trước tôi muốn nói gì, cố ý để tôi nói sai? Không thể nào, như vậy chẳng khác nào cô muốn làm gì thì làm sao?”

Văn Vũ xòe tay: “Đại khái, không khác gì cả.”

Tiền đề là điểm cống hiến đủ, cũng không sợ bị tác giả phát hiện.

Dù sao khoác lác cũng không mất tiền, trước tiên cứ củng cố hình tượng đại lão rồi tính sau.

Đinh Vạn Lý: “…”

Càng nghĩ càng thấy đáng sợ.

Không phải là hắn ta thiếu kiến thức, sau khi tận thế ập đến, dị năng gì cũng có, nhưng cô gái này biết trước tương lai đã đành, thế mà còn có thể thay đổi nữa, sao không khắc hai chữ “hack game” lên trán luôn đi?

Khác với ba người Khấu Phàm, Đinh Vạn Lý không bị tẩy não bởi hai chữ “anh hùng hảo hán”, hắn ta hơi bất mãn với việc bị điều đến canh cổng căn cứ một cách khó hiểu.

Hắn ta nghi ngờ Văn Vũ đang lừa mình, bỗng nhiên nói: “Vừa nãy trước khi vào đây, tôi nhìn thấy ở sa mạc bên cạnh có người đã đói đến mức phải đổi con ăn thịt, họ đã bắc nồi lên đun nước rồi, xa như vậy, cô có thể khiến hai tên súc sinh kia thay đổi chủ ý không?”

Đổi con ăn thịt, bốn chữ này khiến Văn Vũ giật mình.

Cô lập tức gọi giao diện văn bản ra, tập trung tìm kiếm đoạn nội dung này.

Không biết rằng, cô nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước như thể bước vào một không gian khác, khí chất của người luyện múa lâu năm vốn đã nhẹ nhàng, cộng thêm tư thế uyển chuyển, trông càng thêm thần bí.

Lần này không chỉ Đinh Vạn Lý, mà ngay cả ba người Khấu Phàm cũng nảy sinh chút kính sợ, giờ mới hiểu ra tại sao bọn họ cướp bóc không thành, ngược lại còn chủ động ở lại làm khổ sai, thì ra là có đại lão âm thầm ra tay.

May mà bọn họ lanh trí thoát được một kiếp.

Trong lúc mọi người đang suy nghĩ miên man, thì ánh mắt của Văn Vũ đã nhanh chóng lướt qua “Chương 5: Bị khinh thường”.

Cô có ấn tượng với phần nội dung này, chủ yếu là viết về việc sau khi Từ Hân Di trọng sinh, bởi vì yếu đuối nên bị ghẻ lạnh ở khu trú ẩn đề cao sức mạnh.

Kiếp trước, vì chuyện này mà cô ta cảm thấy xấu hổ tự ti, không ít lần bị người ta bắt nạt, kiếp này cô ta vừa mới bắt đầu đã “giải quyết” cô em thanh mai trúc mã độc ác lúc nào cũng nhảy nhót tưng bừng, khi đối mặt với sự bắt nạt của những người khác cũng là lấy nhu khắc cương, vững vàng đứng vững gót chân.

Mà sự khinh thường của những người này đối với cô ta bây giờ, chính là để lát nữa cô ta nhặt được không gian tùy thân rồi vả mặt bọn họ.

Văn Vũ xác định mục tiêu không nằm ở đây, vội vàng lật sang trang tiếp theo, “Chương 6: Người tốt ắt được báo đáp”.

Lúc mới đến căn cứ, cô đã ôn tập nội dung mà tác giả đã cập nhật, có ấn tượng rất sâu sắc với bốn chữ này, lúc đó đã nghĩ, chờ đến khi có dư điểm cống hiến nhất định phải thay đổi thế giới điên rồ này.

Chắc là ở gần phần nội dung này –

Tìm thấy rồi!

『Cùng đường bí lối chính là lúc thử thách lòng người nhất, có những người đói đến mức, thậm chí còn đổi con ăn thịt.』

Không kịp suy nghĩ nhiều, Văn Vũ cầm bút quang học sửa chữ “con” trong “đổi con ăn thịt” thành “chân”, viết xong nét cuối cùng, phát hiện ra chữ trên giao diện văn bản đã được thay thế thành công, cô thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện đã xảy ra, cô và tác giả đều không thể thay đổi.

Vì hiện tại vẫn có thể sửa, vậy là chứng tỏ vẫn còn kịp, thật tốt quá!

Thấy Văn Vũ ra vẻ như vừa mới sử dụng công phu xong, rất mệt mỏi, Đinh Vạn Lý trong lòng linh cảm có chuyện chẳng lành bèn trực tiếp đẩy cửa đi ra ngoài nhìn về phía trước. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8