Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-03-06 08:22:13 | Lượt xem: 3

Lôi Hướng Dương nhìn Mộc Dương, thấy cô có vẻ đã đi dạo đủ rồi bèn hỏi cô có muốn về chưa.

Mộc Dương nhìn Lôi Hướng Dương, trực tiếp hỏi ngược lại một câu: “Có phải cậu quên mất chuyện làm ăn trước đó chúng ta đã nói rồi không?”

Lôi Hướng Dương im lặng hồi lâu, vì cậu đã quên mất thật.

Nhưng thành thật mà nói, cậu cũng không nghĩ chuyện này đáng tin, cho nên sau một đêm suy nghĩ khó tránh tình huống có hơi không muốn làm.

Quan sát vẻ mặt này của Lôi Hướng Dương, Mộc Dương khẽ nhíu mày.

Mặc dù Mộc Dương rất muốn uốn nắn lại ngay nhưng cô cũng hiểu được suy nghĩ của Lôi Hướng Dương. Sau cùng cô đành hít sâu một hơi, phân tích một lượt cho cậu nghe: “Cậu đừng trông vụ làm ăn này tầm thường hơn nữa có vẻ rất khó, thực ra nếu ta làm được, chắc chắn chúng ta có thể kiếm được tiền. Tuy rằng không thể kiếm được rất nhiều tiền nhưng có thể kiếm chút một chút một, qua mùa thu hoạch chí ít chúng ta có thể tích góp được một chút tiền rồi lại suy nghĩ thêm có thể làm cái khác không. Cứ xem như thật sự thua lỗ, mỗi ngày không bán hết hàng, cậu mang về cho các em ăn cũng coi như cải thiện đời sống. Cậu xem mấy đứa đều đã gầy tong teo thế nào rồi.”

Nói thật, mấy câu phía trước cũng không đả động được Lôi Hướng Dương nhưng những lời sau đó lại thật sự k1ch thích Lôi Hướng Dương. Vậy nên sau cùng Lôi Hướng Dương cắn răng bất chấp hết: “Được, vậy giờ chúng ta đến hàng thịt hỏi một chút.”

Hai người đi thẳng đến hàng bán thịt, sau khi hỏi thăm giá cả đều bỏ ngang suy nghĩ này.

Quả thật quá đắt tiền, cho dù là lòng lợn không ai chịu mua về làm cũng không dễ mua. Dù sao với tiền vốn của hai người thì không mua được bao nhiêu.

Lôi Hướng Dương ngẫm nghĩ, kéo Mộc Dương quay về, sau đó nhỏ giọng nói: “Làng trên chúng ta cũng có người bán thịt lợn, ông ta đang thu mua lợn ở khắp nơi rồi lại đem ra bán, giá cả bên phía ông ta có lẽ sẽ rẻ hơn trong phố chút ít.”

Lúc này Mộc Dương mới lặng lẽ thở phào một hơi.

Nếu như kế hoạch này của cô cũng vỡ lở vì thiếu tiền vốn thì quả thật cô cũng không biết nên làm cái gì.

Nói thật, tiền trong xã hội hiện nay quá là quý giá. Thịt lợn bán theo miếng, năm xu là đã có thể mua được một cái bánh bao nhân thịt to rồi. Mười đồng đã tính là khoản tiền lớn. Một trăm lại càng hiếm thấy.

Mộc Dương thật không thích ứng kịp với tình hình này.

Dù sao thời sau thu nhập chi tiêu tính tiền triệu, tiền chục nghìn, chí ít cũng phải mấy nghìn mấy trăm.

Bây giờ đi tới nơi này không chỉ kinh tế kém phát triển mà ngay cả giao thông cũng vô cùng lạc hậu.

Trong lòng Mộc Dương rất rõ, huyện trấn nhỏ mình lớn lên này tương lai không biết sẽ là thành phố đông đúc đường sá thế nào.

Sau này muốn phát triển tốt hơn thì phải rời khỏi cái thị trấn nhỏ này.

Thế là hai người cũng không trì hoãn nữa mà vội vã quay về.

Vừa đi đường Mộc Dương và Lôi Hướng Dương cẩn thận hỏi thăm giá cả hàng hóa

Sau đó mới biết rằng giá cả hàng hóa bây giờ khá thấp.

Một cân thịt lợn giá hơn 2 tệ.

So sánh như vậy thì 15 tệ mà trước kia Trương Hiểu Dung đưa cho Mộc Dương lại được coi là một số tiền rất lớn.

Mộc Dương nghĩ đến đây thì trong lòng có chút khó chịu.

Cô thầm quyết tâm, tương lai nhất định phải để cho Trương Hiểu Dung được hưởng phúc. Nếu không thì sao có thể xứng đáng với tình cảm của Trương Hiểu Dung dành cho cô được chứ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8