Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-03-06 08:22:33 | Lượt xem: 3

Mộc Trung Quốc thực ra cũng không quen đánh con, ít nhất trong trí nhớ hữu hạn là vậy. Nhưng trong lòng Mộc Trung Quốc chắc hẳn cũng cảm thấy Mộc Dương không biết điều. Cho nên ông mới dùng cách như vậy doạ Mộc Dương, muốn cô cúi đầu nhận sai.

Hơn nữa trong lòng Mộc Trung Quốc cũng rất trách móc Trương Hiểu Dung. Trương Hiểu Dung vẫn luôn không chịu nói gì, chỉ chăm chăm che chở Mộc Dương.

Mộc Dương như thể hiểu ra, khẽ gật đầu, sau đó nhìn sang Mộc Khai Kim: “Con tưởng là chú hai và thím hai có thể làm vậy thì nhà chúng ta cũng được. Hơn nữa bà nội quản lý gia đình, bà nội luôn không mua thịt ăn, còn luôn nói thịt chẳng có gì ngon cho nên con nghĩ là bà không thích ăn ấy.”

Hai mắt Mộc Dương nhìn chằm chằm Dương Thục Phương: “Bà nội muốn ăn ạ? Bà muốn ăn thì bà phải nói chứ, sao phải làm thế? Dù là bố cháu hay mẹ cháu thì đều không thể nào không muốn ăn được.”

“Dù bà nội bình thường hay đánh mắng cháu, nhưng nếu bà nội muốn ăn thì cháu cũng đồng ý đưa bà ăn.”

Mộc Dương nói như thế nào phải là hiếu thảo?

Trái lại Dương Thục Phương nghe cô nói những lời này thấy chói tai vô cùng.

Mỗi câu mỗi chữ đều đang chế giễu bà ta đang thèm thuồng.

Dương Thục Phương tức đến run người, chỉ tay vào Mộc Dương mà không thốt lên lời.

Mộc Dương đứng dậy, bê bát phá lấu lên đặt thẳng trước mặt Dương Thục Phương, nói: “Bà nội muốn ăn thì mau ăn đi. Thật sự ăn ngon lắm đó.”

Mùi phá lấu thơm nức mũi, hấp dẫn người ta ứa hết cả nước miếng. Nhưng Dương Thục Phương nghe vào tai lại chỉ thấy bực bội…

Dương Thục Phương giơ tay, muốn hất thẳng bát lòng này xuống đất. Nhưng nhìn vào bát phá lấu béo ngậy, bà ta vẫn không nỡ.

Có điều càng không nỡ lại càng hậm hực trong lòng.

Dương Thục Phương nhìn bộ dạng đó của Mộc Dương, tức đến đau tim.

Cuối cùng bà ta ngay lập tức than khóc, đập bàn la to: “Tôi đã làm nên tội tình gì!”

Trong nhà tức thì loạn cào cào lên.

Trần Xuân Hoa vội khuyên nhủ. Trương Hiểu Dung phát hoảng. Mộc Trung Quốc thì không biết làm gì, cuối cùng cũng chỉ có thể lườm Mộc Dương. Mộc Khai Kim vẫn luôn im lặng không nói gì. Mộc Hồng Chiêu lén thò tay nhón một miếng lòng trong bát, nhân lúc mọi người không chú ý, tranh thủ bỏ vào miệng nhai.

Mộc Dương đứng ở đó chứng kiến toàn bộ những việc này, trong lòng cười không thôi.

Có điều cô cúi thấp đầu đúng ở đó không nói gì, dáng vẻ vẫn hệt như cũ, mọi người đương nhiên nghĩ là cô đang lo sợ, không biết làm thế nào.

Cuối cùng vẫn là Mộc Khai Kim lên tiếng: “Còn không im mồm!”

Rõ ràng là Mộc Khai Kim đang không vui vẻ gì cho cam. Vẻ mặt rất nặng nề.

Mộc Dương thấy ông như vậy là biết trò hay bây giờ mới bắt đầu. . Truyện Hài Hước

Cũng không biết Mộc Khai Kim sẽ lựa chọn như thế nào đây.

Thực lòng Mộc Dương khá là mong chờ.

Kết quả chỉ nghe Mộc Khai Kim nói một câu: “Một chuyện cỏn con mà nháo nhào lên thành như này không thấy nhục mặt à?”

“Cháu nó dùng năng lực của mình kiếm được cái ăn, con bé muốn cho ai ăn thì cho. Nếu cháu nó nghĩ đến chúng ta, tất nhiên là lòng hiếu thảo của nó, là may mắn của chúng ta. Còn không nghĩ đến thì thôi, chẳng có gì phải nháo nhào lên như vậy.”

“Rồi có cái gì phải tức giận? Thằng hai có hiếu như thế, bà còn không vừa ý cái gì nữa?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8