Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Quán Ăn Vặt Nhà Họ Lâm Mỹ Thực
Chương 16: 16: Cháo Rau Xanh 3

Cập nhật lúc: 2026-03-06 12:12:19 | Lượt xem: 3

Dịch: Y Na

Bà Táo khinh bỉ nhìn cô: “Cô không thể tìm một chút hạt giống bình thường được à? Linh điền không phải chỗ thu rác đâu.

“Sao lại thu rác, gốc rau trồng xuống là sống được, trong lõi táo cũng có hạt mà.

Cô cầm gốc rau và lõi táo, ngập ngừng đưa đồ vào trong.

Nháy mắt một cái, cô thực sự đã đi vào, cảm giác cơ thể nhẹ như bay.

Cô nhanh chóng vùi đồ xuống đất, còn cố ý vỗ vỗ để chôn thật chặt.

Sau khi chôn xong, cô còn dùng chân đo đạc một chút, mảnh đất này hình vuông, dài rộng chắc khoảng hai mét.

Tò mò loanh quanh nghiên cứu một lúc lâu, cô muốn ra ngoài xem thử nhưng không được, không thể bước nổi một bước.

Sương mù trắng bao quanh mảnh đất này cản cô chặt đến mức không thể bước một bước ra ngoài.

Chơi chán rồi cô rời khỏi linh điền, cả người vẫn đang đứng trong phòng khách.

Nghĩ đến mảnh đất kia, dòng chữ “tăng cường thể lực” tự động hiện lên trong đầu cô, giống như cô vốn đã biết tác dụng của mảnh đất này từ đầu.

Đầu óc cô vô cùng hưng phấn, lăn qua lăn lại trên giường ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Trong mơ, cô thấy mình đứng dưới gốc cây táo, những quả táo đỏ tươi treo đầy cành, kéo nhánh cây trĩu xuống, cảnh tượng bội thu khiến cô cười híp cả mắt.

Cứ như vậy, cô vui vẻ tỉnh dậy từ trong mơ.

“Đêm qua cháu mơ thấy mình có một miếng đất?”

Mèo nhỏ nhảy lên giường liếc cô một cái: “Đó là vì ta giữ lời!”

Tức là đêm qua không phải nằm mơ?

Lâm Hoài Hạ nghĩ tới linh điền, người lập tức đứng ở trong đó.

Chuyện gì đây? Chỉ một đêm, gốc rau xanh đã mọc thành cây xanh mọng nước, cao ngang đùi cô.

Lõi táo cũng đã phát triển thành một cây táo cao hai mét, đầu cành cũng đã nở hoa.

Cô cầm một bó rau xanh bước ra, vội vàng nói: “Rau cháu mới trồng tối qua đã ăn được rồi.

Bà cụ vô cùng tự hào: “Đương nhiên, đó là linh điền, gieo hạt giống nhân gian vào sẽ trưởng thành luôn.

“Thần kỳ thật!”

Cô bỏ một lá rau xanh vào miệng, ngon quá, rau xanh lại có vị ngọt ngào tươi mát, đúng là tuyệt.

Cô cầm rau chạy ra ngoài, thái rau nấu thành một nồi cháo rau xanh.

Nấu gạo trên lửa lớn đến khi nở, sau đó chuyển lửa nhỏ đun chậm, cuối cùng rắc rau xanh xắt nhỏ vào cháo nóng đảo một lượt, mùi rau xanh tươi mát khiến cô ch** n**c miếng.

Bà Táo cũng vội: “Ăn được rồi, ăn được rồi.

“Từ từ đã, từ từ đã, để nguội một chút.

Một người một mèo mắt dán chặt vào bát cháo, dùng đũa khuấy đều cháo trong bát để tản nhiệt, hơi nóng lơ lửng trong không khí khiến một người một mèo càng thèm hơn.

“Ăn được rồi, ăn được rồi!”

Cháo còn hơi nóng, một người một mèo cũng không quan tâm, há miệng a một miếng, nóng mà không nỡ nhả ra.

“Trời ạ, trước đây ai nói với ta cháo rau xanh ngon ta cũng nhất quyết không tin.

Rau xanh tươi tự nhiên có chút đắng, cho dù cháo rau xanh có mùi rau thơm ngát, hương vị cũng chỉ ở mức trung bình.

Nhưng bát cháo rau xanh này hôm nay lại khác, cô có thể ăn hai bát liên tục.

Mùi thơm của rau xanh không nồng nên mũi chó của Từ Thanh Trúc không ngửi được.

Nhưng cả nồi cháo to như thế cô cũng không ăn hết, thế là dứt khoát mang hơn nửa nồi cho nhà họ Từ.

“Bác Vương, bác nấu bữa sáng chưa ạ?”

“Vẫn chưa, vừa dậy chuẩn bị nấu, hôm nay cháu dậy sớm thế.

Lâm Hoài Hạ mỉm cười: “Tối qua cháu muốn ăn cháo rau xanh nên hôm nay đặc biệt dậy sớm nấu một nồi, mang cho nhà bác một chút.

Cô đặt nồi đất lên bàn, mở nắp, mùi cháo rau thơm ngát lập tức tỏa ra.

Bà Vương nuốt nước miếng, bước nhanh mấy bước: “Đây là cháo rau xanh à?”

Ông Từ cũng đi tới xem: “Lạ thật, tôi ăn cháo rau xanh nửa đời rồi mà chưa từng ngửi thấy mùi thơm đến thế.

“Tay nghề hiện tại của Hạ Hạ giỏi quá, có thể nấu được nồi cháo rau xanh thơm ngon như vậy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8