Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Em Trai Hành Khất Là Đại Lão
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-07 21:02:23 | Lượt xem: 5

Bởi vì tố cáo, đại phu nhân nhốt phòng chứa củi.

 

Ma ma khi , đem cửa khóa trái , ngay cả một câu cũng lưu cho .

 

Xung quanh phút chốc yên tĩnh , phòng củi bốn phía lọt gió, ôm lấy , lạnh đói, càng thêm nhớ nương.

 

Ta từng thấy bộ dáng nổi giận của nương , nàng là dịu dàng nhất mà từng gặp.

 

Cho dù hạ nhân trong phủ thường xuyên mang tới cơm thừa canh cặn, tức cực kỳ, tìm bọn họ đạo lý.

 

nương sẽ chỉ khách khí cảm tạ bọn họ, đó kéo về.

 

Lại đem những đồ ăn đó ủ ấm trong ngực, từng miếng từng miếng đút cho ăn.

 

Lúc trời , nương sẽ lấy những đồ thêu thường ngày , đưa cho nha tin cậy mang bán.

 

Nương khéo tay, thêu đồ vật nọ sống động thần.

 

Thông thường nha ngoài hai canh giờ liền thể bán xong, còn bên ngoài đều tranh mua.

 

nương dám nhiều.

 

Nàng sợ đại phu nhân phát hiện, đó chặt đứt con đường kiếm tiền .

 

Tiền bán nàng đều cẩn thận cất , đợi tới khi trời lạnh sẽ đem đổi chút củi lửa để sưởi ấm.

 

Nương từng tranh giành thứ gì.

 

Cho dù ngày tháng khó khăn, nàng đều sẽ tìm cách cho và tỷ tỷ ăn no mặc ấm.

 

Có lúc còn giống như ảo thuật , đồ vật hiếm lạ, hoặc là lấy mấy viên kẹo dỗ chúng vui vẻ.

 

Theo lý thuyết, lấy tính cách của nương , căn bản tạo nên bất kỳ uy h.i.ế.p nào đối với đại phu nhân.

 

Đại phu nhân cũng từng đem nương để trong mắt.

 

cố tình, đích nữ Tống Hi Ninh của đại phu nhân, lúc tham gia hội thơ, liếc mắt một cái liền trúng nhị công tử Đoạn Hồng Vân của phủ Bá Tước.

 

Đoạn Hồng Vân tướng mạo tuấn tú, cao như ngọc.

 

Chỉ liếc mắt một cái, liền câu mất hồn Tống Hi Ninh.

 

Bắt đầu từ ngày đó, bất luận là thi thơ, là ngắm hoa, đánh bóng, tụ hội.

 

Chỉ cần là nơi nào Đoạn Hồng Vân xuất hiện, sẽ luôn bóng dáng của Tống Hi Ninh.

 

Đoạn Hồng Vân , cố tình trúng tỷ .

 

Lại cố tình, hoạt động du hồ hôm , Tống Hi Ninh bắt gặp Đoạn Hồng Vân lén lút sờ tay tỷ tỷ .

 

Ta khổ sở rũ mắt xuống.

 

Đoạn Hồng Vân căn bản thường gì đó, tỷ tỷ cũng với , nhưng cuối cùng bởi vì mà mất mạng.

 

Tới nửa đêm, những lạnh, bụng cũng đói đến mức kêu cồn cào.

 

Ta buồn ngủ đói, nhớ tới trong túi còn giấu một viên kẹo, liền vội vàng sờ túi, vô ý sờ tới một cây trâm cài tóc.

 

Nhìn thấy đồ của nương , rơi nước mắt.

 

Ta nắm chặt trâm cài của nương , gọi tên nàng một một .

 

Gọi đến cuối cùng, ngừng gào .

 

Nương từng đùa nhiều , nếu Văn Nhi nghịch ngợm, nương sẽ cần con nữa.

 

nương thật sự cần nữa .

 

Nước mắt đều đến khô cạn , nhưng nương sẽ trở nữa.

 

Mê man nửa mơ nửa tỉnh, tỉnh mơ, cũng qua bao lâu, cửa phòng củi bên ngoài đẩy , ánh măt trời nhất thời chiếu .

 

Ta nắng chiếu nheo mắt , thì trời sáng .

 

Gương mặt đáng ghét của Tống Hi Ninh đập mi mắt.

 

Ánh mắt nàng lộ vẻ khinh thường, giọng chút khó nén hưng phấn:

 

“Đứng dậy , đưa ngươi tới một nơi .”

 

“Nơi nào?”

 

Nàng ý vị thâm trường :

 

“Đương nhiên là tới chỗ ngươi nên .”

 

Ta hỏi nhiều nữa, theo ma ma ngoài, lúc đến cổng liền dừng chân .

 

“Ta thể lấy khăn của nương ?”

 

“Khăn ?”

 

Nàng nghĩ nghĩ, âm u : “Vậy , ai trong cái khăn bí mật gì, ngộ nhỡ bên trong thêu cái kim tuyến gì đó, hoặc là ngươi thuận tiện trộm thứ gì đáng tiền, thì quá tiện nghi cho đồ tiện nhân ngươi .”

 

Thực đó chỉ là một cái khăn bình thường, mặt chỉ thêu đơn giản một đóa hoa lan mà thôi.

 

Ta giữ nó, chỉ là đó hương vị của nương .

 

Ta lắc đầu, bỏ , cần nữa.

 

Trang sức duy nhất của nương , chính là cái trâm , là lấy xuống ngày hôm qua khi dạy vẽ tranh.

 

Ta nó, đủ .

 

Ta liếc mắt trong phủ một cái thật kỹ, cảm thấy thế gian sẽ nơi nào đáng sợ bằng nơi .

 

Ta ngay cả bao quần áo cũng , cứ như trống lên xe ngựa.

 

Có điều năm mười tuổi đó, liền giống như trưởng thành trong một đêm .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8