Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bánh Kem Có Lưỡi Dao
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-07 21:37:10 | Lượt xem: 4

mang khuôn mặt đầy m.á.u về đến nhà, đúng lúc đụng tan về.

Mẹ sợ đến nỗi đánh rơi chìa khóa xuống đất, cũng rốt cuộc thể coi như chuyện gì xảy nữa.

“Nghiên Nghiên…”

Mẹ rảnh lo nhặt chìa khóa, dùng đôi tay phát run giúp lau mặt: “Đi, dẫn con bệnh viện—“

“Không cần bệnh viện.” khẽ, “Con thương, đây m.á.u của con.”

bình tĩnh cửa nhà.

Trên mặt của tràn đầy mỏi mệt hằn một ngày vất vả.

Sau khi chuyển đến thành phố , việc cực nhọc hơn nhiều. Trời sáng rời nhà , nhưng mãi đến nửa đêm mới thể về đến nhà.

Những gia đình bình thường như chúng , cuộc sống rõ chẳng thể chịu những sóng gió lớn lao khó khăn trắc trở, chứ đừng đến còn gặp hai liên tiếp.

cố gắng mỉm một cách khó khăn, giả vờ thoải mái : “Mẹ đừng lo lắng, ngày mai con tìm giáo viên là .”

Giáo viên…Tất nhiên tìm .

Ngay mặt , thầy gọi Quý Uyên tới, hỏi rằng bắt nạt .

Quý Uyên đến bất đắc dĩ: “Thầy cứ coi như em bắt nạt . Thầy , nếu thầy dỗ Tống Nghiên giúp em, để cô đừng giận em nữa nhé?”

Rõ ràng là bạo lực học đường, cứ mà vì hai ba câu của trở thành một cuộc cãi vã giữa bạn học với .

Trước đây sự chiều chuộng chu đáo của Quý Uyên với ngay cả thầy cô đều , hơn nữa tất cả học sinh trong lớp đều chứng rằng chúng mâu thuẫn gì.

Vậy nên thầy giáo lườm một cái: “Lệnh cấm của trường còn đấy mà hai em dám đến mặt ầm ĩ với ? Đi về lớp học !”

Cũng thể thầy giáo nhận gì đó.

thành tích và gia thế ưu việt của Quý Uyên khiến thầy vô tình hoặc cố ý coi đó như chuyện nhỏ.

Trên đường từ phòng giáo viên trở về, tiếng chuông học reo lên.

chạy vội về lớp mới phát hiện trong học bàn đổ hơn nửa lọ mực.

Đề tập cực khổ mãi mới sửa sang phá hủy chỉ trong chốc lát.

đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt quét tới quét lui vài vòng quanh lớp học, giáo viên hài lòng:

“Tống Nghiên! Em đến trễ còn chăm chú giảng, đấy trái gì?”

“Vở ghi chép của em…”

Thầy kiên nhẫn phất tay: “Được , xuống giảng . Bây giờ là lúc nào còn chậm trễ tiến độ học tập của các bạn, thì em ngoài cửa mà !”

Sau khi tan học Quý Uyên mới về phòng học.

Hắn đặt một quyển vở mặt , mở mới nhận đó chính là quyển vở vứt bỏ.

Cũng chẳng nhặt về từ lúc nào.

Quý Uyên rũ mắt , tầm mắt từ cao xuống như khiến bỗng trở nên khó hiểu vô cùng: “Nghiên Nghiên, em dùng cái thì thể bọn họ bỏ qua cho em mấy ngày.”

thèm , ngay mặt xé đôi quyển vở , một nữa ném nó thùng rác. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8