Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoa Trong Mộng
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:04:29 | Lượt xem: 5

Cả đêm đó tài nào chợp mắt , trong đầu cứ tua tua thước phim sân thượng trưa nay.

Trước khi lớp, ghé qua mua một hộp sữa dâu, lén lút đặt trong hộc bàn của Ôn Khả.

Khi phát hiện, liền cầm hộp sữa dậy vứt sọt rác.

mím môi chịu bỏ cuộc, mỗi ngày nắng mưa đổi đều đặt một hộp sữa dâu hộc bàn .

Nửa tháng , lúc sân thượng lén lút lấy áo khoác đắp lên cho Ôn Khả khi đang ngủ trưa, bất chợt nắm chặt lấy cổ tay.

Ôn Khả bộ dạng lúng túng của phì : “Mỗi ngày tặng sữa dâu đủ, bây giờ còn phụ trách luôn việc để cảm lạnh ?”

cắn nhẹ môi lắc đầu, nhỏ giọng : “Không sợ cảm lạnh, hôm nay gió lớn, đang mặc váy, sợ sẽ ai đó bắt gặp thôi.”

Ôn Khả đang biểu tình của từng chút một và : “ đang nghĩ gì, vẫn luôn Khương Uyển Đình bắt nạt, ngày đầu tiên đến phát hiện Khương Uyển Đình sợ , chuyện ngày hôm đó, càng xác nhận rằng Khương Uyển Đình kiêng dè , mặt cho , cho nên mới tính mua chuộc bằng những hộp sữa dâu đó ?”

“Khương Uyển Đình bắt nạt , mà là b.ạo l.ưc h.ọc đ.ường.”

âm thầm cởi áo , cho những vết thương mà Khương Uyển Đình để những trận ẩu đả.

Những vết thương chi chít khắp , từng lớp từng lớp chèn lên , trông thật đáng sợ.

những vết thương chính là công cụ thuyết phục nhất so với bất kỳ bằng chứng gì.

Ôn Khả chỉ trầm lặng , trong mắt một chút gợn sóng.

Cuối cùng nhặt chiếc áo khoác lên .

Tầm mắt của rơi vết bầm đầu gối , mở miệng hỏi một câu cụt ngủn: “Có cầu nguyện ?”

Ban đầu kịp phản ứng , nhưng chợt nhận : “Đêm nào cũng …”

Ôn Khả nhướng mày : “Thế cầu nguyện với vị thần nào?”

nuốt nước bọt, nên : “Mỗi vị thần… bất cứ vị thần nào cũng đều cầu nguyện qua.”

Ôn Khả nhẹ, lãnh đạm : “Thần tiên bận, thời gian đếm xỉa đến phàm, chỉ cần cầu nguyện với .”

Toàn đều run cầm cập, cắn răng hỏi: “Thế thì cần trả cái giá như thế nào?”

Vẫn là ánh mắt lạnh tanh đó , con ngươi sâu thăm thẳm, giọng phần trêu chọc, tựa như đang dỗ dành một cô bé gái: “Cậu chỉ cần g.i.ế.c thời gian với .”

Đôi mắt của Ôn Khả trầm lắng hơn, khóe môi nhếch lên nhưng giống như đang , : “Cậu ăn bánh kem Red Velvet ? Loại bánh màu đỏ như m.á.u í.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8