Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoa Trong Mộng
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:04:30 | Lượt xem: 5

Rồi Ôn Khả chìa tay : “Điện thoại.”

vội vàng lục trong túi lấy điện thoại đưa hai tay cho Ôn Khả.

Cậu cầm điện thoại trực tiếp gọi điện cho Khương Uyển Đình.

Đầu dây bên cứ tưởng là , thái độ vô cùng xấc xược: “Ôi cha, hôm nay còn gọi điện cho tao cơ đấy.”

Khóe môi của Ôn Khả cong lên, là nụ hời hợt đó: “Bánh kem Red Velvet, cho mày 20 phút.”

Cuối cùng Khương Uyển Đình cắn răng một hồi lâu trầm mặc: “Biết .”

Sau khi Ôn Khả trả điện thoại cho , chằm chặp mặt lâu.

đến thoải mái, nhịn liền hỏi: “Bộ mặt ?”

Thái độ của Ôn Khả tự nhiên và phóng khoáng: “Cậu xinh.”

ngơ ngác, vội vàng cúi đầu xuống dám nữa.

Khương Uyển Đình cầm chiếc bánh kem chạy thẳng lên sân thượng.

là chạy đến đây đấy, đầu tóc rối bời, thở hổn hển cầm bánh kem đưa hai tay cho Ôn Khả.

Ôn Khả chỉ liếc một cái, buồn đếm xỉa chiếc bánh kem tay.

Rồi đưa tay lên đồng hồ: “Mày chậm hai phút đấy.”

Khương Uyển Đình vội giải thích: “Tiệm bánh kem cổng trường hôm nay mở cửa, tớ chạy sang khu thương mại để mua.”

Đoạn đường từ trường chạy đến khu thương mại, cũng tầm 22 phút, Khương Uyển Đình chạy điên cuồng phố ngã sấp mặt thì cũng may mắn thật.

Ôn Khả thèm liền lập tức đưa tay lên tát một bạt tai, khiến cho Khương Uyển Đình méo cả mặt sang một bên.

Rồi gian: “Câu trả lời tao thích chút nào, thái độ của mày tao càng khó ưa hơn, trễ thì là trễ, tại cứ lý do lý trấu thế ?”

Khương Uyển Đình mím chặt môi, mới từ từ ngẩng đầu lên , nhỏ giọng hứa hẹn: “Sau tớ sẽ như nữa.”

Nói đưa bánh kem cho Ôn Khả.

Cậu hất nhẹ cầm sang phía , dấu với Khương Uyển Đình: “Bánh kem mua cho , mày đưa tao gì?”

Khương Uyển Đình tin mắt , sắc mặt vô cùng khó coi.

đẩy thẳng chiếc bánh kem lòng , đôi môi nở nụ kỳ quái, cô sát gần, giọng nhỏ, giống như sợ Ôn Khả sẽ : “Tao mày lớn mật thế cơ đấy.”

cắn chặt môi, giữ khư khư lấy chiếc bánh kem, dám gì.

Nào ngờ Ôn Khả trực tiếp đạp cho cô một chân từ phía , khiến cho Khương Uyển Đình kịp phòng ngã nhào xuống đất, “shhhh” một tiếng.

Khương Uyển Đình chỉ cúi đầu che sự uất hận đáy mắt, hít mạnh một dám phản kháng.

Ôn Khả đưa mắt xuống , giọng càng sắc lạnh hơn: “Trước mặt tao mà mày còn dám xầm xì hả? Có mày chê cái mạng mày dài quá ?”

Khương Uyển Đình lắc đầu, biện minh : “Tớ !”

Ôn Khả chỉ một lúc lấy vài tờ tiền trong bóp quăng lên của Khương Uyển Đình, giống như bố thí cho ăn mày .

Cậu cong khóe môi lên, bộ dạng như đang trêu đùa với con ch.ó con mèo: “Đây là tiền chạy vặt cho mày, cất kỹ nha.”

Nói Ôn Khả rời khỏi sân thượng, liền vội vàng chạy theo.

đầu bắt gặp ánh mắt đỏ ngầu của Khương Uyển Đình, đôi môi cô đang nở nụ độc địa, dùng ngón tay cái động tác quét qua cần cổ.

dùng khẩu hình với : “Mày chết.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8