Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoán giá thành phượng
Chương 07 – 08

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:05:20 | Lượt xem: 5

07.

Cố Chiêu Cẩm lóc về mặt.

 

Lúc hạ kiệu, đang nhào lòng đích mẫu gào :

 

“Đều là hoàng phi, Hoàng hậu chỉ tặng trâm phượng quý giá đó cho cô !”

 

Đích mẫu chỉ lo an ủi hòn ngọc quý tay, quên cả dâng cho Tề Trạch.

 

“Bà chê Lục hoàng tử tiếng mặt Hoàng thượng, nên mới xem thường con chứ gì!”

 

“Nếu , thể với tiện nhân Cố Chiêu Cẩm !”

 

Tề Trạch như đống lửa, đống than, lúc bước phòng thấy nghiêm mặt bước .

 

“Con gái về đúng lúc .”

 

Ta mặc cẩm phục hoa bào giá đáng nghìn vàng, đem theo một sân lễ vật trở về nhà.

 

Mỗi một món quà đều do Thái tử tự chọn lựa, còn thêm nhiều thứ Hoàng hậu thưởng thêm.

 

Mấy cái rương vàng rương bạc nho nhỏ của Cố Chiêu Cẩm chỉ chiếm một góc, vô cùng khó coi.

 

Phủ Lục hoàng tử trống , vốn đồ gì để lễ vật mặt, hơn nữa hôm qua Cố Chiêu Cẩm mất hết mặt mũi mặt Hoàng hậu, càng thèm để tâm.

 

Chút vàng bạc đó, là Cố Chiêu Cẩm rút trong của hồi môn của .

 

Nàng tức đến um lên:

 

“Mẫu kìa, cô còn khoe khoang lên mặt với con!”

 

Có lẽ quên, đây là lựa chọn của chính bản nàng.

 

Đích mẫu sầm mặt, đem cái roi thường “hầu hạ” gia pháp mặt :

 

“Ngươi, quỳ xuống.”

 

Còn nghĩ là một thứ nữ thấp cổ bé họng như ?

 

Ta lạnh lùng nở nụ ,

 

“Mẫu , giờ hẳn là bà nên quỳ mới đúng.”

 

08.

“Cung quy quy định, gặp Thái tử phi như gặp Thái tử.”

 

“Bây giờ là Thái tử phi do Thái tử đường đường chính chính cưới về, còn mẫu cả tước cáo mệnh cũng .”

 

“Giờ bà nên ba quỳ chín lạy chân , thực hiện lễ quân thần.”

 

“Lời mẫu , bắt Thái tử phi quỳ mặt một thần phụ như bà là lời đại nghịch bất đạo, phạm tử tội.”

 

“Ngươi ngươi ngươi! Phản thật !”

 

“Một con tiện nhân do kỹ nữ sinh , cũng dám như với !”

 

“Hôm nay cho dù Thái tử đến đây, cũng lấy gia pháp trừng trị ngươi, đánh c.h.ế.t đứa con gái ngỗ nghịch như ngươi!”

 

Lúc Cố Chiêu Cẩm cũng phát hiện, Thái tử trở về cùng .

 

Nàng giống như đột nhiên nhớ việc gì, sang trấn an , còn đắc ý lên:

 

“Cố Chiêu Nguyệt, cái gì mà Thái tử phi.”

 

“Tân hôn tối hôm qua, ngươi hẳn cũng nếm cái khổ một chờ đợi trong hôn phòng nhỉ?”

 

“Ngươi nghĩ lúc Thái tử đang vui vẻ trong Di Hương viện, còn nhớ đến một Thái tử phi như ngươi ?”

 

Nàng che miệng, đến mức châu ngọc đầu cũng run rẩy theo.

 

Đích mẫu dè dặt nàng : “Cẩm Nhi, con thật ?”

 

“Đương nhiên, mẫu thấy Thái tử cùng nàng về mặt ?”

 

“Nàng đó, Thái tử chán ghét vứt bỏ, mới về đây thị uy với chúng .”

 

Cố Chiêu Cẩm nghĩ những việc chịu đời chắc chắn cũng đến với , chuyện mất mặt như đêm tân hôn Thái tử vứt bỏ, nàng sẽ rêu rao khắp nơi, khiến nhục nhã một phen.

 

“Muội chớ nên ăn bừa bãi.”

 

Cố Chiêu Cẩm thấy vội vàng phản bác, nghĩ chọt đúng chỗ đau của , càng đắc ý:

 

“Tỷ tỷ đừng nóng vội, theo thấy, đó là chuyện .”

 

“Những trong Di Hương viện cũng xem như đồng nghiệp của mẫu tỷ.”

 

“Tỷ hầu hạ Thái tử , tỷ trong Di Hương viện của tỷ giúp, tỷ còn nhàn rỗi vui vẻ, ?”

 

“Nếu Cô để nàng nhàn rỗi thì ?”

 

Eo ôm chặt.

 

Vừa ngẩng đầu, thấy Thái tử mỉm Cố Chiêu Cẩm, ánh mắt chứa đầy áp lực.

 

“Thái… Thái tử điện hạ!”

 

Cố Chiêu Cẩm trợn mắt há mồm, cả hành lễ cũng quên.

 

Đích mẫu từng gặp qua tướng mạo như rồng như phượng giống Thái tử, trốn ở lưng Cố Chiêu Cẩm.

 

Thái tử để ý đến hai nọ, đem hai lồng bánh hoa quế còn vẫn còn ấm cẩn thận đưa cho .

 

“Hôm qua nương tử ăn bánh hoa quế ở đầu phố Đông, Cô mới mua về cho nương tử.”

 

“Sao xe ngựa nương tử nhanh , may mà Cô đuổi kịp.”

 

Cố Chiêu Cẩm tròn mắt Thái tử thiết ôm lấy , thế nào cũng giống lạnh nhạt suốt cả đêm.

 

“Bằng , nương tử khi dễ.”

 

Ánh mắt Thái tử đổi, sẵng giọng về phía Cố Chiêu Cẩm.

 

“Vọng ngôn về Thái tử, Cô tha cho ngươi.”

 

“Vọng ngôn về Thái tử phi, vả miệng hai mươi cái.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8