Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoán giá thành phượng
Chương 14 – 15

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:05:24 | Lượt xem: 5

14.

Lại gặp cái bụng phệ của Vương Hoà Nghĩa, ghê tởm mặt.

 

Cặp mắt đầy dầu mỡ của gã trắng trợn dính Cố Chiêu Cẩm, mặt nhộn nhạo vẻ ăn xong còn thèm.

 

Thấy , còn vui vẻ hơn.

 

như lời Lục hoàng tử, Thái tử phi nương nương và Lục hoàng phi quả thực nét giống , khiến cho nhịn gần.”

 

Ai cũng thấy vẻ bất kính trong mắt gã.

 

gã là quan khâm sai do đích Hoàng thượng khâm điểm, chuyên xử phạt những kẻ mua quan bán tước trong khoa cử, qua viên ở đây ít nhiều gì cũng gã nắm trong tay nhược điểm.

 

Ngay cả Tề Trạch cũng xem gã như thượng khách, nếu trợ lực từ phụ và những đại thần quyền to chức trọng khác, còn cần nhờ quyền lực của gã hỗ trợ.

 

Nên Tề Trạch cũng để gã tự do càn, thấy ánh mắt gã lưu luyến , cũng mặc gã tiếp cận.

 

, sẽ nương tay với gã.

 

Ta nhắm chuẩn gương mặt ghê tởm của Vương Hoà Nghĩa, hung hăng giáng một bạt tai.

 

“Nếu bản cung là Thái tử phi, thì kính trọng.”

 

“Thần tử gặp hoàng phi, tránh phía xa bàn ăn hành lễ, bằng , là bất kính với Thái tử.”

 

Tề Trạch sửng sốt, vẫn nghĩ là một thứ nữ chỉ nhẫn nhục chịu đựng, lúc nào cũng dịu dàng lời lưng Thái tử, nào lúc rời xa Thái tử, kiêu ngạo đến thế.

 

Vương Hoà Nghĩa đánh ngã đất, lập tức giãy giụa lên, mà xung quanh ai cũng đang mặt .

 

Hắn nổi giận chỉ : “Ngươi! Ngươi dám đánh !”

 

“Vương đại nhân đừng tức giận, tỷ tỷ cáo với đại nhân.”

 

Cố Chiêu Cẩm nhanh chân chạy đến ngăn , liều mạng nháy mắt với Vương Hoà Nghĩa, bảo đừng phát tác ở đây.

 

Sau đó, một giờ chỉ vênh mặt sai khiến như Cố Chiêu Cẩm, thiết ôm cánh tay , đưa về bàn.

 

Thật là một đứa ngu.

 

Diễn giả như , sợ đây là Hồng Môn Yến ?

 

Nàng sớm phát hiện, vui vẻ khai tiệc.

 

Quá ba tuần rượu, Lục hoàng tử đến kính rượu .

 

“Tẩu tử đừng giận, Vương đại nhân cố ý bất kính với tẩu.”

 

“Rượu là Nữ nhi hồng thượng hạng, do đặc biệt tìm riêng, tạ ơn tẩu tử khi mở lời mặt Thái tử.”

 

Lục hoàng tử bảo Cố Chiêu Cẩm tự tay rót rượu cho .

 

“Ai da!”

 

Tay nàng run lên một cái, ly rượu đổ lên váy .

 

“Sao nàng bất cẩn ! Làm dơ y phục của tẩu tử .”

 

Cố Chiêu Cẩm cuống quít giải thích: “Tỷ tỷ chớ trách! Muội cố ý, để tìm một bộ y phục sạch sẽ, mời tỷ tỷ đến phòng đồ.”

 

Vụng về ghê.

 

Thủ đoạn thế , đây thấy đối thủ của dùng phụ nhiều .

 

Động tác, thủ đoạn cao hơn Cố Chiêu Cẩm gấp ngàn .

 

Ta vờ như gì cũng , theo đến sương phòng.

 

Bên trong quả thực sẵn một bộ y phục.

 

“Bộ chuẩn phòng chuyện bất ngờ, tỷ tỷ mặc tạm , ngoài chờ.”

 

Sau khi nàng khỏi phòng, ngoài cửa lập tức im ắng.

 

Ta xong xiêm y, tháo trâm phượng cài đầu xuống, từ từ chải mái tóc.

 

Trâm phượng là ngày đó Hoàng hậu ban thưởng cho , hôm nay đặc biệt đeo lên để thể hiện phận.

 

Sau đó, cửa đẩy .

 

Vương Hoà Nghĩa nồng nặc mùi rượu xông .

 

15.

“Thái tử phi nương nương hạ quan tìm lâu quá.”

 

Hơi thở hôi mùi rượu của tới gần, nhanh nhẹn tránh qua.

 

Gã thấy đắc ý nở nụ , cứ như thợ săn đang vờn mồi: “Thế nào? Thái tử phi thích chơi trò lạt mềm buộc chặt? Thú vị hơn ngươi đấy.”

 

Miệng gã thốt lời lẽ dơ bẩn, đều là mấy việc ghê tởm gã với Cố Chiêu Cẩm.

 

Ta lớn giọng nhắc nhở:

 

“Bất kính với Thái tử phi, là tử tội.”

 

“Xin , tỷ tỷ của .”

 

Bên ngoài vang lên giọng của Cố Chiêu Cẩm: “Thượng thư đại nhân , chỉ khi cận kề với tỷ tỷ, mới đồng ý giơ cao đánh khẽ, thả môn sinh của phụ .”

 

“Tỷ là con gái của phụ , giúp chút chuyện nhỏ thì !”

 

Nàng Tề Trạch bán cho khác đồ chơi, nên kéo xuống cùng.

 

Ta xô đổ một bình hoa, Vương Hoà Nghĩa lảo đảo.

 

Cố Chiêu Cẩm thấy chống cự, lớn tiếng nhạo: “Trong rượu của gã mê tình tán cực mạnh, giờ là thần tiên giáng trần cũng cứu ngươi!”

 

“Cố Chiêu Cẩm, ngươi sống nữa? Dám hãm hại Thái tử phi?”

 

“Ngươi đừng cáo mượn oai hùm nữa! Ngươi nghĩ còn Thái tử phi bao lâu? Lục hoàng tử mới là Thái tử tương lai!

 

“Còn nữa, Vương Hoà Nghĩa say rượu nhục Thái tử phi, thì liên quan gì đến ?”

 

Cố Chiêu Cẩm tin vận mệnh kiếp , nàng nghĩ, chỉ cần sự ủng hộ của phụ , thì nắm giữ điểm mấu chốt của vận mệnh.

 

Bởi vì đời , khi phụ phản bội Thái tử, Lục hoàng tử mới một đường thuận buồm xuôi gió.

 

Cho nên nàng bày kế , dùng để lấy lòng Vương Hoà Nghĩa.

 

Nàng bao giờ nghĩ tới, trong kế hoạch , bao giờ là con mồi.

 

Ta nắm chặt trâm phượng trong tay, chỉ cần ấn nhẹ mắt phượng, đầu trâm sắt nhọn sẽ phun kịch độc.

 

Chỉ một giọt, là thể lấy mạng .

 

Giờ khắc , chờ đợi quá lâu .

 

Ta vẻ sợ hãi giường, chờ con heo Vương Hoà Nghĩa đến gần.

 

Giây tiếp theo, thấy lưng hiện lên ánh kiếm.

 

Hắn hét thảm một tiếng, m.á.u tươi phun ba thước, ngước mặt ngã xuống sàn.

 

Thái tử tay cầm trường kiếm, lạnh lùng Vương Hoà Nghĩa run rẩy đất.

 

Cố Chiêu Cẩm ngã bên ngoài, mặt cắt còn giọt máu.

 

Ta cất trâm cài chứa độc, thờ ơ Vương Hoà Nghĩa đang lăn lộn.

 

Tiếc ghê.

 

Chỉ cần một chút nữa thôi, là thể tự tay đ.â.m c.h.ế.t gã.

 

Ta thoáng sang Thái tử, chợt thấy còn gì tiếc nuối nữa.

 

Y giống như sắp hỏng mất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8