Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Không Là Duy Nhất
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:06:44 | Lượt xem: 4

Những ngày khi tin Chu Việt c.h.ế.t dường như mất cảm giác, chỉ cảm thấy đầu đau đớn nứt thậm chí đau đến độ xuất hiện ảo giác.

Trong ảo giác của Chu Việt chết, vẫn ngọn đèn trong thư phòng xử lý một ít công việc còn tồn đọng.

nấu một ly sữa bò mang tới mặt , sẽ đỡ kính mắt ngẩng đầu:

“Em một ngày cũng vất vả , em nghỉ ngơi thêm chút nữa .”

cuối cùng chỉ là ảo giác.

Mà bây giờ.

Anh chân thật rõ ràng xuất hiện mặt .

Lại ở khi bí mật của .

Rồi khi tất cả thứ bắt đầu.

“Sao Tư Tư, tâm trạng em ?”

đột nhiên hồn, đối diện ánh mắt lo lắng của Chu Việt.

Cảm xúc vạn phần phức tạp nảy trong lòng, như là rít gào ngay một cơn sóng thần ở nơi ai thấy chẳng ai .

nắm chặt đôi đũa nhỏ giọng : “Chu Việt, thể hứa với em một điều ước sinh nhật ?”

Anh một cách bất đắc dĩ: “Đừng những lời như , kể cả sinh nhật thì cũng sẽ thỏa mãn bất cứ mong nào của em.”

Chậm một chút, nhẹ nhàng : “Tư Tư, cho đến bây giờ em đều là ý nghĩa khiến nỗ lực việc. “

cắn chặt môi, ngăn cản nước mắt rơi xuống.

“Nếu như cô gái hôm nay đụng xe chúng phỏng vấn ở công ty của , thể nhận cô ?”

Chu Việt ngạc nhiên trong chốc lát lập tức dở dở :

“Đây mà là điều ước gì chứ…hôm nay gặp phụ nữ đanh đá đều là chuyện xui xẻo, đoán chừng đời chúng sẽ xuất hiện cùng cô nữa.”

Kiếp cũng hình dung Kiều Mộc như .

Sáu năm Kiều Mộc mang thai con của .

chợt nhớ đến chiếc nhẫn kiếp đến lúc c.h.ế.t vì tai nạn Chu Việt vẫn nắm chặt trong tay .

Đến cùng nó là món quà kỷ niệm ngày cưới tặng cho là dùng để cầu hôn Kiều Mộc?

Chuyện tới bây giờ thứ đều ai .

Chu Việt đối diện, gương mặt trẻ tuổi của cùng với đôi mắt bây giờ còn chỉ chứa , đến dừng .

Bữa cơm cuối cùng cũng ăn xong.

Có lẽ là quá đáng thương, đến giữa chừng Chu Việt thanh toán ôm lên xe về nhà.

Anh bất đắc dĩ thở dài một cách khó hiểu: “Rõ ràng là sinh nhật, đang yên lành thành như ?”

“Chúng cùng phụ nữ rõ ràng là đầu tiên gặp mới đúng…Tư Tư, em thành thật cho .” Giọng Chu Việt bỗng nhiên nghiêm túc lên, “Người phụ nữ đanh đá liên quan đến giấc mơ của em đúng ? Em xảy tai nạn xe cộ, chẳng lẽ là do cô đâm?”

Chu Việt thực sự là một quá thông minh.

Trước đây thể mang theo từ thị trấn nhỏ lạc hậu nghèo khó xông ngoài, cũng thể theo một chút manh mối nhỏ đoán nguyên nhân khác thường của .

chỉ thể im lặng lắc đầu, thể chuyện gì.

Sau khi sinh nhật công ty sắp xếp cho một chuyến công tác ở thành phố khác .

Trước khi Chu Việt giúp sửa sang hành lý: “Tư Tư, dạo đang đổi mùa, thời tiết định nên em nhớ mang theo thuốc hen suyễn nhé.”

chằm chằm nửa bên mặt nghiêm túc của , thất ngữ trong chốc lát.

Mỗi chi tiết nhỏ của Chu Việt đều nhớ rõ ràng.

Người hiểu như tại , chuyện thể tha thứ nhất chính là phản bội chứ?

Thấy chỉ phản ứng gì Chu Việt chút thất vọng: “Giấc mơ ảnh hướng tới em lâu lắm . Tư Tư, nếu cứ như chờ em công tác về chúng khám bác sĩ tâm lý, em?”

im lặng hồi lâu, cuối cùng nhẹ nhàng đồng ý.

Thời gian công tác ban đầu là năm ngày, nhưng bởi vì một chút ngoài ý nên kéo dài tới hơn nửa tháng .

trở về buổi chiều, mang tài liệu về công ty xong, mắt thời gian còn sớm dứt khoát đặt xe công ty của Chu Việt tìm .

Cửa thang máy mở , ánh đèn mắt nhoáng lên, thấy một giọng vạn phần quen thuộc.

“Chị Triệu, thực sự cần mang cho giám đốc Chu một ly ?”

“Không cần, giám đốc Chu bao giờ uống đồ ngọt.”

Gương mặt trẻ tuổi xinh của Kiều Mộc xuất hiện mặt , trong nháy mắt đó đầu óc trống rỗng, dường như m.á.u trong cơ thể đình chỉ lưu động.

“Ui bà chủ tới.”

Nhân sự Triệu Thanh thấy vội vã chào đón, ” Giám đốc Chu đang họp với bộ phận nghiên cứu, chị với em nghỉ một chút—Tiểu Kiều, em đưa ly sữa đó cho chị Lâm .”

Kiều Mộc cầm theo ly sữa tới, dùng một loại ánh mắt dò xét quan sát một lượt từ xuống .

Một lát cô tay khẽ một tiếng, tiếng mang theo ý tứ rõ: “Bà chủ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8