Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bảo Gia
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-08 01:32:17 | Lượt xem: 5

Hắn g.i.ế.c , mà gánh tội.

 

Chuyện , cũng trở thành một trong những trọng tội mà Chân Ninh cùng bá quan liệt kê khi dâng biểu vạch tội .

 

Lần , Sở phi giở trò cũ.

 

Ta nhận chỉ dụ của phụ hoàng cung, nội thị dẫn đường đang ở Tịch Hương Trì.

 

Khi đến nơi, chỉ thấy một bể nước hương bốc mùi mê , chín nam tử y phục còn, chờ sẵn trong làn nóng.

 

Nữ quan theo hầu Sở phi tươi rói:

 

“Nương nương tâu xin bệ hạ, chọn vài công tử tuổi tác thích hợp…”

 

Ta nhếch môi nhạt, cắt ngang:

 

“Bản cung còn xuất giá, đón nam sủng về phủ? Sở phi cho rằng, vị ở biên cương dễ chọc giận chăng?”

 

Nữ quan đáp, chỉ cúi đầu giới thiệu từng :

 

“Thứ tử của Phó sứ Thông chính ty, dung mạo như Phan An.

Tướng quân Triệu, mười chín tuổi, phong tư hào sảng, một lòng say mê điện hạ…”

 

Ta gương mặt vị Triệu tướng quân, chẳng thấy tình thâm, chỉ thấy trong mắt , sát ý lộ rõ.

 

Kiếp , chín cùng bôi nhọ danh tiếng , cuối cùng kẻ nào cũng đầu rơi m.á.u chảy, thây.

 

Ta còn đang suy tính cách nào khiến phụ hoàng thu hồi thánh chỉ, thì—

 

Ngoài điện vang lên một tiếng trầm:

 

“Để xem, là ai một lòng say mê nàng ?”

 

Thẩm Vân Gián ôm kiếm bước điện.

 

Ánh mắt xuyên qua , rơi thẳng lên mặt nữ quan đang kinh hãi.

 

Hắn chẳng bể nước, chỉ tựa cửa, chậm rãi lau lưỡi kiếm trong tay.

 

Lông mày dính tuyết, mỗi lau, ánh thép càng thêm sắc lạnh.

 

Họ toan định chuyện trong âm thầm, nhưng quên mất đang đây là ai.

 

Thanh kiếm trong tay – Triều Khuyết, từng uống m.á.u hàng vạn kẻ, dọc biên cương ai dám ngăn.

 

Hắn chẳng gì thêm, cứ thế ôm kiếm, chín bỏ chạy tán loạn.

 

Đợi đến khi điện rỗng , gương mặt mới lạnh .

 

Ta lùi vài bước, sơ ý ngã bể nước.

 

Bám tay lên thành bể, ngẩng đầu:

 

“Nếu là bọn họ chủ động, tin ?”

 

Nước nóng bốc , mặt đỏ bừng.

 

Ánh mắt chợt trầm .

 

Hắn cởi áo ngoài, gập gọn để bên, tay gầy guộc nhưng hữu lực, vớt lấy một vốc nước:

 

“Trần Bảo Gia, nàng chẳng ưa lễ nghi rườm rà. Sau nếu thích ai, cứ .”

 

Ta chớp mắt:

 

“Chàng cũng đồng ý ?”

 

Hắn ghé sát tai, thầm thì:

 

“Ta sẽ cho một cái c.h.ế.t thể diện.”

 

Ta chợt nghĩ: lẽ… rước một nên rước.

 

một phu quân ghen, hình như cũng chẳng việc gì .

 

Ngày đại hôn, tin Sở phi ngã bệnh, thể dự lễ.

 

Phụ hoàng chinh chủ trì hôn lễ cho và Thẩm Vân Gián.

 

Thẩm vương gia, phụ , vì đau chân nên chẳng thể lên kinh, song vẫn phái mang lễ vật hậu hĩnh đến mừng.

 

Trong tiệc cưới, giữa ánh mắt chăm chú của trăm quan, Thẩm Vân Gián trao tặng một chiếc cung.

 

Thân cung chạm khắc bằng gỗ tử sam, dây cung dùng gân con kim hổ do chính tay săn bắt, kỳ công vô cùng.

 

Khách khứa trong sảnh rúng động — xưa nay từng ai tặng cung tên sính lễ tân nương.

 

Người xì xào:

 

“E rằng Thẩm tiểu hầu gia là chịu thánh chỉ nên bất đắc dĩ cưới nàng.”

 

Mà Thẩm Vân Gián vẫn giữa điện, mắt chớp, chẳng màng lời bàn tán.

 

Chàng đưa tay ngoắc , mỉm :

 

“Trần Bảo Gia, nàng tới .”

 

Y phục cưới đỏ tươi, càng khiến đôi mắt như ánh nước lung linh.

 

Cây cung là vàng bạc châu ngọc, cũng chẳng gọi là kỳ trân dị bảo. chỉ , kiếp , khi và Ngụy Cảnh Tùng thành , cũng nhận cây cung từ biên ải.

 

Kèm theo đó, là một mảnh giấy nhỏ, bút tích cứng cáp mạnh mẽ, đúng như :

 

“Trần Bảo Gia, nàng từ bé hành sự ngang ngạnh, kết thù ít. Nay chồng, chớ quên luyện chút bản lĩnh để bảo vệ bản .”

 

Khi , còn nhớ ở An Nhiêu thành, phủ họ Trần, Thẩm Vân Gián thể bách phát bách trúng. Ta trêu chọc rằng b.ắ.n bằng là do cung hơn của .

 

Chàng liền đổi cung cho , bộ chịu, nằng nặc đòi thiên hạ nhất cung mới xứng với .

 

Chàng vạch trần tâm tư , chỉ mỉm :

 

“Tặng lễ vật, cũng lý do chính đáng.”

 

Ta nhún vai:

 

“Vậy đợi ngày thành , tặng một cây cung là .”

 

 

 

Ta nhớ rõ khi lời đó trong tâm trạng gì, chỉ nhớ ánh mắt thoáng trầm xuống một thoáng.

 

Vậy mà lời đùa tuổi thiếu niên, ghi nhớ suốt bao năm.

 

Đáng tiếc, kiếp cây cung cất trong phủ công chúa, mười năm phủ bụi.

 

Sau đại lễ, hai yên hỷ sàng, gỡ y phục.

 

Thẩm Vân Gián chống cằm, trầm ngâm:

 

“Ta chút nghi hoặc, liệu bệ hạ lo Thẩm gia mưu nghịch, nên mới sắp đặt kế , giữ ở kinh con tin?”

 

Ta nghĩ ngợi, liền :

 

“Tuyệt đối khả năng. Phụ hoàng tâm cơ .”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8