Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Dưỡng Khí Trúc Mã
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-08 01:56:20 | Lượt xem: 3

“Cũng khó lắm.” Tạ Trì cầm đôi đũa công cộng, trở miếng thăn bò tẩm vị.

“Giả dụ như chuyện , lẽ vội vàng gấp rút trả thù g.i.ế.c hết cả gia tộc của ? Vậy mà còn thể nhịn nhục cho đến tận bây giờ? Mà lão già Vạn Khởi Niên cũng nghĩ gì, g.i.ế.c cả nhà còn nuôi con dùm nữa chứ.”

vén mấy sợi tóc mai bên tai, tiếp: “Nếu như chuyện, thì tại còn âm thầm thư từ qua với hoàng đế? Nội dung trong thư quan trọng đến mức xong đốt ?”

Tạ Trì gắp miếng thăn bò nướng xong chén , thờ ơ :

“Biết thì hỏi trực tiếp là chứ gì, cũng tự sẽ hồi kinh sớm, đến lúc đó vẫn nhập cung diện thánh thôi.”

“Một đao trực tiếp đ.â.m mục tiêu? Hay là cạnh khóe? Thôi, cũng , dù hoàng đế vẫn là , hỏi cũng dám một đao đ.â.m thẳng hầy.”

triệt để dẹp hết suy nghĩ, chú tâm ăn thịt.

“Còn tới mười ngày nữa chính là gia yến trung thu, chừng đây chính là bữa cơm cuối cùng của chúng đó.”

“Rồi nữa?”

“Thì… tớ vẫn xuất cung một chuyến.”

chớp mắt lia lịa.

Tạ Trì thở dài một cái, gì thêm.

Hắn lấy một miếng ngọc bội tựa như tấm lệnh bài đưa cho , chỉ đơn giản một câu ngắn gọn: “Không tớ bên cạnh, chuyện đều cẩn thận.”

Và thế là… Sang ngày thứ hai, một bộ thường phục, bỏ một bọc ngân lượng đầy ắp trong túi áo xuất cung.

Tạ Trì còn sắp xếp thêm vài thị vệ theo để bảo vệ, chỉ cần theo , quá gần cũng đừng quá xa là .

Dạo con phố lớn trong Đế Kinh, mới cảm nhận sự phồn hoa như mộng thời thiên cổ, sự huyên náo và liễm diễm của tự do.

Đích thực thoải mái hơn trong cung cấm nhiều.

dạo vòng quanh từng căn tiệm, trong lòng đang bàn tính bên thể mở một tiệm lẩu , chính là loại haidilao phiên bản cổ trang ; bên còn thể mở một phòng nhạc, chế tạo đàn guitar hát dân ca; bên góc phố còn thể mở một tiệm sách, chút truyện đam mỹ kiếm vài đồng lẻ.

Sau một hồi động não, sử dụng hết tất cả chất xám, dừng chân cửa một căn lầu xanh.

thì, nhân vật xuyên bước chân lầu xanh thì tính là từng xuyên nhỉ?

đám thị vệ một câu: “Không cần theo nữa.” Vừa tính bước vô cửa liền một thẩm nương trang điểm đều ngăn :

“Cô nương, nơi của bọn là nơi tiêu khiển uống rượu hoa của các lang quân, chứ tiết mục nào phục vụ cho nữ tử cả.”

, rút túi ngân lượng tung hứng tay.

Vị thẩm nương đó ngẫm nghĩ một chút, khuôn mặt vẫn khó xử, do dự : “Cô nương , cũng chỉ là dựa theo quy tắc hành sự mà thôi, trông cô nương ăn mặc cũng thể diện, giống với loại khó khác. Thật giấu gì cô nương, thẳng thêm mười thước chính là Nam Phong quán, nơi đó phấn diện tiểu sinh, chắc sẽ hợp ý của cô nương đấy.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8