Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đường Tuyết
9

Cập nhật lúc: 2026-03-08 01:57:12 | Lượt xem: 3

19

Chu Cố Đường lên đường tới Giang Nam thì chuyện may liên tiếp xảy .

gửi thư về báo với rằng, chung việc vẫn diễn suôn sẻ, sẽ kịp về dự lễ nghiệp học viện nữ tử của .

Ta cứ thế mà ngóng chờ.

Cho đến một ngày, bỗng thấy trong lòng ngổn ngang yên, khó thở vô cùng.

Chẳng bao lâu thì tin tức truyền đến, đoàn thuyền của Chu Cố Đường từ phía Bắc về gặp thủy tặc, đánh chìm sông Trường Giang, tìm thấy tung tích.

Thân tín của Chu Cố Đường ở Kinh thành đưa một bức thư từ .

Được mệnh danh là ” chó săn của triều đình”, nhưng nét chữ mà Chu Cố Đường cứng cáp, mạnh mẽ, ngập tràn khí khái.

Hắn :

“Con sống đời, chẳng chuyện gì cũng như ý nguyện. Ta ngày ngày sống dựa đao kiếm, sớm liệu rằng sẽ ngày ch/ết. Ta giao cho nàng tất cả gia sản, cũng như những tín của . Thư từ hôn gửi nàng, nàng cần thủ tiết vì . Chúc cho nàng đời thể tìm cho một ý trung nhân, sống trọn vẹn kiếp còn gì nuối tiếc.” 

Chỉ vài dòng chữ thôi, chẳng đắn đo suy nghĩ bao lâu mới .

Một giọt sáp nến nhỏ lên mặt giấy.

Giúp cho danh tiếng của một nữa vang dội khắp kinh thành, bắt luyện cưỡi ngựa để Trưởng Công chúa để mắt đến, để sản nghiệp chỗ dựa cho nửa đời .

Chu Cố Đường sớm nghĩ chu đường lui cho

Vị tín bảo: 

“Chẳng tiểu thư còn nhớ , năm xưa chân núi Thiên Môn một thiếu niên đồng môn sỉ nhục và đẩy ngã vì thọt chân. Lúc đó tiểu thư tình cờ qua, với thiếu gia mấy câu.” 

“Tiểu thư , con sống đời, chẳng chuyện gì cũng như ý nguyện. Cho dù thọt chân, nhưng khi lên thì vẫn là bậc trượng phu đỉnh thiên lập địa. Câu chống đỡ cho thiếu gia suốt mười năm qua.” 

Ngoài ô cửa đột nhiên đổ xuống một cơn mưa rào, từng giọt b.ắ.n trong, lúc mới chợt nhận nước mắt rơi đầy mặt từ bao giờ.

Chúc tìm ý trung nhân, sống yên một đời. 

Thế nhưng.

Chu Cố Đường, còn ?

Vậy còn thì ?

20 

Ngày lễ nghiệp của học viện nữ tử, múa một điệu múa cầu phúc. 

Đến cả Hoàng hậu nương nương cũng đích khen ngợi, bảo chuẩn thật , cuối năm khi tổ chức đại điển tế tự sẽ múa một nữa. 

Tin Chu Cố Đường qua đời chấn động cả Kinh thành. 

bởi sự ưu ái của Hoàng hậu và Trưởng công chúa, cho dù hôn sự của thành thì vẫn sẽ bà mối tìm đến, suýt nữa thì dẫm phẳng cả cửa lớn Giang gia.

Thậm chí cả Thôi gia cũng sai đến. 

Thôi Chiêu cầu hôn .

Lần đích lão thái quân của phủ quốc công đến mối, phận hết sức cao quý.

Trên môi cha cả ngày nở một nụ khép. 

từ chối. 

Ta khỏi phủ Thôi Chiêu gọi , rằng đến mùa thu, sẽ lên đường đến Tây Bắc. 

như những gì mong , ràng buộc, tự do tự tại.

Ta sớm tin, chỉ khẽ cúi đầu thi lễ: 

“Chúc ngài thượng lộ bình an, tiền đồ rộng mở.” 

Thôi Chiêu , hỏi: “Sao đồng ý?” 

Cho dù đây Thôi gia như thế nào thì mối nhân duyên với dòng dõi trăm năm Thôi gia ở Thanh Hà thời điểm nào cũng đều là điều nữ tử Đại Ngụy mong .

“Ta vẫn đang đợi trở về.” 

Hàng ngàn cảm xúc tên tuôn trào trong lòng , xen lẫn một chút chua xót. “Ta sợ, khi trở về, thấy thành sẽ đau lòng.”

Chu Cố Đường vốn hào phóng gì.

Ta vẫn còn chờ thêm chút nữa. 

Ta định xoay rời thấy giọng khàn khàn của Thôi Chiêu,

“Cũng thích nàng.” 

Người thanh niên gầy gầy ở đó, đầu tiên hiểu rõ cái gì gọi là dù hối hận cũng muộn màng. 

Cảm giác hối hận cứ như dây leo , cứ thế mà leo lên.

Thôi Chiêu giọng khàn đục, chua chát bảo: “Hôn ước khi còn bé , vốn ý nguyện của “. 

Nắm tay giấu trong tay áo run run, giọng khàn đặc, “ nàng, thật sự là nữ tử mà đem lòng yêu mến.” 

Hắn từng cơ hội cưới ý trung nhân thích.

vì quá cố chấp.

Hắn cố gắng để hiểu thế nào, vội đưa quyết định.

Sau , mỗi đêm gió lớn thét gào ở biên cương Tây Bắc, Thôi Chiêu sẽ nhớ đến, ở kinh thành từng một tiểu thư khuê các từng vì mà ngày ngày tập cưỡi ngựa.

Hắn lấy nàng, là lầm cả đời mang.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8