Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Trai Là Bác Sĩ
5

Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:04:44 | Lượt xem: 2

Anh thậm chí còn uống sữa đá? Chẳng lẽ phóng to từng bài đăng vòng bạn bè của , thậm chí bỏ qua cả nhãn cốc sữa?

Tinh thần phấn chấn hẳn lên, nũng nịu đáng thương: “Chẳng ở bên cạnh em, ai giám sát em cả.”

Vừa xong câu đó, khí trong xe bỗng chốc ngưng đọng.

Quay đầu thấy đường nét quai hàm căng thẳng của Mộ Thời, mới chợt nhận , chúng chia tay . vẫn còn thích . Mộ Thời lái xe đến cổng khu nhà , nhẹ nhàng: “Xuống xe .”

cố gắng mời : “Anh nhà em một chút , em nhà, ga trải giường mới của em .”

Mộ Thời một tay đặt vô lăng, đầu , từng chữ một: “Nếu em sắp kết hôn , tại còn đến trêu chọc ? Trần Nam Gia, là đồ chơi của em.”

Lời bực tức coi là thật, thấy ánh mắt lạnh lùng của , cuối cùng cũng nhận , vẻ như… quá đáng .

“… Em kết hôn, đó chỉ là em bừa.” nắm lấy tay áo , nhỏ, “Em đến tìm , chỉ vì em nhớ .”

Anh mím môi, hỏi : “Mấy hôm , em gắp thú bông với ai?”

quả quyết : “Em họ em.”

Tay Mộ Thời khẽ run lên, mở cửa xe: “Đi thôi.”

sững : “Đi ?”

“Anh còn nửa tiếng nữa là đến giờ . Không em đưa về nhà ?”

Tâm trạng u ám bỗng sáng lên, vui vẻ đáp một tiếng, bước xuống xe. đưa tay thử khoác tay Mộ Thời, từ chối, mà còn nắm lấy cổ tay , nghiêng như để thể khoác tay thoải mái hơn.

Anh khỏi bệnh viện, cởi chiếc áo blouse trắng, để lộ chiếc áo sơ mi cotton trắng bên trong. Khi cánh tay chạm , một cảm giác mềm mại, ấm áp lan tỏa trái tim .

Tâm trí rối bời, đang định lên tiếng thì một giọng quen thuộc từ phía vang lên: “Chị.” Ngẩng đầu lên, là Tần Huyên. Cậu xách một túi nước ngọt, chạy đến mặt , định gì đó nhưng nhanh chóng cắt ngang: “Em họ, hôm nay em đến đây?”

Cậu nhướn mày, một cách đầy ẩn ý: “Tất nhiên là đến thăm chị họ .” Nói , chủ động đưa tay về phía Mộ Thời: “Xin chào, là em họ của Trần Nam Gia.”

Mộ Thời mím chặt môi, bắt tay Tần Huyên nhanh chóng rút . Anh thản nhiên với : “Vì em họ em cũng ở đây, về việc đây.”

cầm điện thoại, vẫy tay lưu luyến với : “Được , trả lời tin nhắn của em đấy nhé.”

Mộ Thời “Được”, bỏ . cứ theo cho đến khi bóng khuất cổng khu nhà, bỗng nhiên thấy giọng Tần Huyên: “Nhớ nhung lắm ? Chị họ.”

Quay Tần Huyên, đang mỉm , khuôn mặt nhỏ nhắn gần trong gang tấc, non nớt như thể nặn nước. Đẹp trai thật đấy, nhưng thích.

“Cảm ơn em nãy.” . “ chị sẽ rõ với chị, chị thích kiểu như em.”

Tần Huyên sững , lẽ ngờ thẳng thừng như . Cậu cụp mắt xuống, : “ đây? Em vẻ thích kiểu như chị.”

vỗ vỗ đầu : “Ngoan nào.”

Tần Huyên: “?”

“Sau đừng nhận bừa chị em ở ngoài nữa, còn trẻ mà đừng sến súa như .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8