Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn Trai Là Bác Sĩ
12

Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:04:51 | Lượt xem: 3

Buổi tối Mộ Thời về nhà, lẽ phát hiện ở đó, đồ đạc cũng trống , liền gọi điện đến. nhắc lý do mà Tô Tô dạy, im lặng một lúc ở đầu dây bên , hỏi : “Lúc , em thể vẽ ở nhà ?”

“Em…” đột nhiên nghẹn lời, một lúc mới miễn cưỡng nghĩ một lời giải thích, “Ban ngày thời gian đủ dùng, em cũng việc buổi tối.”

“Em thể dùng phòng việc.”

“Em… trong phòng, em chỉ nghĩ đến thôi, vẽ .”

“Hừ.” Mộ Thời khẩy một tiếng, giọng lạnh lùng đầy mỉa mai, “Trần Nam Gia, em còn giỏi hơn tưởng.”

Giỏi hơn ở điểm nào?

Anh hết câu, trực tiếp cúp máy. Vài ngày tiếp theo, để cho lời dối về việc bế quan vẽ tranh trở nên chân thực hơn, cố gắng kìm nén bản nhắn tin cho Mộ Thời, nhưng nhớ , vì hy vọng sẽ chủ động liên lạc với .

.

Tối hôm đó, khi vẽ xong bản phác thảo, xuống nhà ăn cơm, khi trở về, một ca sĩ đang hát live điện thoại ở quảng trường nhỏ bên cạnh, đàn guitar hát.

“Tai nhầm, tưởng rằng em tiếp tục, hóa em là rời .”

Lời bài hát quá đúng với cảnh, buồn bã trở về nhà, càng nghĩ càng đau lòng, lấy điện thoại thì thấy Mộ Thời gọi đến.

Một giọng mềm mại vang lên từ đầu dây bên : “Trần Nam Gia.”

sững sờ. Giọng quen thuộc… Đây là Lộ Ngọc, bệnh nhân của Mộ Thời ? Không hứa với sẽ gặp nữa ?

hít mũi: “ chuyện với cô, gọi Mộ Thời đến đây.”

“Xin , Mộ Thời hiện tiện điện thoại của chị.” Cô . “Chị là bạn gái cũ của Mộ Thời ? Em gọi điện đến chỉ để với chị một tiếng, bây giờ thích là em, tỏ tình với em —”

Cuộc chuyện đến đây đột ngột gián đoạn. cầm điện thoại, giường ngẩn một lúc lâu, khi hồn , đưa tay lên lau mặt. Khắp mặt là nước mắt lạnh lẽo.

Sáng sớm hôm , Tô Tô gõ cửa nhà , đang say mèm ôm chầm lấy cô nức nở: “Mộ Thời lừa dối tớ, gặp cô nữa, nhưng thực nửa đêm còn gặp cô . Anh đồng ý với tớ, nhưng thực hề ý định kết hôn với tớ, còn với khác rằng tớ là bạn gái cũ của , hu hu hu… Tớ thích nữa…”

“Cậu chắc chắn là cố tình gặp cô nửa đêm ? Không cô gái đó tình cờ gặp khi khám bệnh ?”

“Không thể nào.” quả quyết

“Tớ thuộc lòng lịch trực của , hôm qua căn bản là ca trực đêm của .”

“Vậy định gì?”

lau nước mắt, nghiến răng :”Tớ sẽ chia tay với .”

Sau đó, Tô Tô kéo đến cửa nhà Mộ Thời, bấm chuông.

“Hôm nay ca ngày…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8