Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đại A Hoàn
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:06:35 | Lượt xem: 4

Cho đến đêm hôm đó, khi bục kê chân bên giường tiểu thư để canh cho nàng thì thấy tiếng nức nở nhỏ.

 

Ta vốn định giả vờ thấy nhưng : “Tiểu thư, Hỉ Nhi sẽ mãi mãi bên , đừng .”

 

Tiếng của tiểu thư đột nhiên dừng , màn giường đột nhiên kéo , tiểu thư đỏ mắt với : “Ta từng nghĩ rằng ngay cả kiệu tám khiêng cũng xứng… Ta từng nghĩ chồng yêu , từng nghĩ trong nhà sẽ tam thê tứ nhưng thể như .”

 

Ta thực sự an ủi tiểu thư thế nào, chỉ thể ôm chặt lấy nàng và : “Sẽ thôi.”

 

Mùng Một Tết, tiểu thư vì cả nửa đêm nên dậy muộn. Khi thấy mắt tiểu thư sưng húp như quả đào, lòng như ai bóp nghẹt.

 

Tiểu thư của vốn nên cả đời hạnh phúc suôn sẻ, vì lý do gì mà chịu ấm ức thế , Thành Vương mà lão gia nhắc tới tuy từng gặp nhưng từ giờ phút trở , chính là ghét nhất.

 

Ta đang tức giận cầm chổi quét tuyết thì một nha ở viện ngoài chạy tới vẫy tay với : “Hỉ Nhi cô nương, ngoài cửa một công tử tuấn tú đến, là tìm cô nương đấy!”

 

“Nói bừa gì thế, ngay ngày đầu năm trêu chọc .” Ta lấy chổi đánh qua.

 

“Ta dám bừa , còn mang theo bạc chuộc cho cô nương đấy!”

 

Vừa thiếu tướng quân sân cũng thấy hứng thú: “Ta xem xem ai chuộc cho con bé bám đuôi .”

 

Ta vui hành lễ với thiếu tướng quân: “Thỉnh an thiếu tướng quân, báo cho tiểu thư một tiếng.”

 

Nha trêu : “Ta sẽ báo cho tiểu thư, đúng là đến cửa .”

 

Ta kinh ngạc mở to mắt: “Không thể nào.”

 

Ta hầu rõ lai lịch bắt cóc bán đây, chính là cha bán với giá hai lượng bạc. nửa tin nửa ngờ, vẫn chạy đến cửa của phủ tướng quân, nhà chuyện, chẳng hạn như cha mất.

 

Từ xa rõ dáng vẻ của nhưng đúng là một nam tử.

 

Ta vội bước nhanh đến mặt , thăm dò hỏi: “Ngài là?”

 

Người mặc đồ mỏng, má đông cứng ửng đỏ, mở miệng thở một làn trắng: “Tại hạ tên là Lục Chi Đình, quê ở Tư Thủy, đến đây tìm .”

 

Ta sững một lúc lên tiếng: “Ca ca?”

Người rõ ràng là ca ca ruột của , nhiều năm gặp, chỉ dáng cao ráo mà còn tuấn tú đường đường.

 

“Muội là Tiểu Bình?” Ca ca đột nhiên nắm lấy tay , mắt đỏ hoe.

 

Ta chút tự nhiên rút tay về, giọng điệu vô thức mang theo chút ấm ức: “Huynh tới đây gì, sớm bán vương phủ , giờ cũng Lục Chi Bình nữa, tên là Hỉ Nhi.”

 

“Năm đó cha bán , hề , đến khi về nhà mới chuyện , chỉ vì hai lượng bạc mà bán con gái, đây là chuyện gì chứ!”

 

Giọng đại ca rõ ràng mang theo chút tức giận: “Lúc đó liền đón về nhưng dù thế nào cũng tìm tin tức… Không đến chuyện nữa, tìm .”

 

Ta đè nén cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, giọng khàn khàn nhưng bình tĩnh: “Vậy thì , tìm thì .”

 

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8